bí quyết làm việc hiệu quả của người phương tây

Do đó, trong chuỗi bài viết chủ đề Bí quyết để làm việc hiệu quả theo quan điểm của chuyên gia người Nhật, LocoBee sẽ lần lượt giới thiệu tới các bạn những phương pháp này. Lâu nay, tìm việc làm đối với cộng đồng LGBT (người đồng tính, song tính và chuyển giới) tại VN là vấn đề nan giải. Ấy vậy mà một số người trong cộng đồng này đã chứng minh được điều ngược lại. Gợi ý các bạn 10 cách thức cơ bạn dạng để làm việc có năng suất unique hiệu quả Luôn duy trì sự tập trung. Để tập trung hơn vào công việc, bạn nên đặt thời gian ví dụ như là: viết xong report trong 1 tiếng, ngồi gọi tài liệu trong 1 tiếng…Nếu hay bị xao nhãng trước social thì tốt nhất nên để điện Bí quyết làm việc hiệu quả mà không mệt mỏi. Trong thời đại hội nhập với tốc độ nhanh như hiện này, ngày càng nhiều người vì áp lực, quá tải công việc dẫn tới ảnh hưởng lên tâm lý, gây ra stress, mệt mỏi. Theo thống kê của Tổ chức lao động quốc tế (ILO) cho - Người thứ ba tin tưởng vào hiệu quả của cầu nguyện, hiệu quả ấy không thay thế làm việc, mà là trợ lực cho làm việc. Cầu xin điều gì thì đồng thời cũng cố gắng làm bất cứ việc gì có thể để đạt được điều đó. Sie Sucht Ihn Der Neue Tag. Người phương Tây có những thói quen và cách hành xử rất khác biệt so với người Á Đông, trong đó có người Việt Nam, nhưng rất đáng để chúng ta học hỏi. Dưới đây là 9 điều như thế. Người phương Tây khi gặp người khác luôn nở một nụ cười. Ảnh Internet 1. Nụ cười Người phương Tây rất thích cười. Thậm chí, đó là điều bạn sẽ trông thấy đầu tiên dù họ là người quen hay người lạ. Khi bạn đi bộ và thấy một người lạ nào đi đối diện, họ sẽ nhìn bạn và nở một nụ cười, và thậm chí hỏi “Bạn khỏe không?” 2. Cảm ơn và xin lỗi Đây là 2 câu cửa miệng của người phương Tây mà có lẽ còn xa lạ đối với đại đa số người Việt. Không phải vì chúng ta kém văn minh hơn mà chúng ta có suy nghĩ khác về việc sử dụng 2 từ này. Nếu bạn vô tình va vào một ai đó, dù là lỗi của bạn, nhưng họ cũng sẽ nói “I’m sorry”. Và khi bạn làm gì đó cho họ, họ sẽ đáp lại với câu “Thank you!”. Nhiều bạn sống lâu năm ở phương Tây khi trở về Việt Nam sinh sống và làm việc cảm thấy rất khó chịu vì môi trường Việt Nam thiếu đi điều này. 3. Tư duy cá nhân Trường lớp phương Tây khuyến khích tư duy cá nhân, khác với tư duy tập thể của văn hóa Á Đông. Thậm chí, tư duy cá nhân là nền tảng trong giáo dục của họ. Mỗi cá nhân là một điều gì đó đặc biệt và không thể gom chung được. 4. Văn hóa đọc sách Trung bình, một người phương Tây sẽ đọc tầm 4-7 cuốn sách trong một năm. Còn ở Việt Nam thì con số là 0,7. Bạn có thể hỏi “Rồi sao? Đọc sách thì liên quan gì?”. Sách là kho tàng kiến thức, là nơi một người tìm đến để mở mang tầm nhìn của mình. Ảnh Internet Ngành xuất bản ở phương Tây rất phát triển, khác hoàn toàn đối với ở Việt Nam. Một đất nước mà trung bình một người dân chỉ đọc 0,7 cuốn sách thì bạn nghĩ đất nước đó có đủ kiến thức để phát triển không? Mỗi người đều sẽ tự có câu trả lời. 5. Không soi mói đời tư cá nhân Người phương Tây chỉ tập trung vào chuyên môn của bạn, họ không quan tâm bạn là ai, từ đâu đến. Điều quan trọng nhất vẫn là năng lực của bạn. Ngược lại, người Việt Nam thường hay soi mói cá nhân và những thứ chẳng liên quan gì. 6. Tư duy chỉ trích những lãnh đạo chính trị Người phương Tây coi lãnh đạo của họ là những viên chức nhận lương bình thường như bao người khác, không hơn không kém. Họ đã nhận lương thì họ phải làm tốt công việc của mình. 7. Tầm nhìn dài hạn Người phương Tây khi đã lên kế hoạch hay xây dựng cái gì thì họ sẽ có tầm nhìn dài hạn, ít nhất là 20 năm trở lên. Các doanh nghiệp phương Tây không bao giờ làm ăn chụp giật để kiếm lời trong ngắn hạn như người phương Đông. Họ luôn có cái nhìn lâu dài và bền vững. 8. Tôn trọng sự khác biệt của người khác Đây cũng là một phần của “chủ nghĩa cá nhân”. Mỗi cá nhân là một món quá đặc biệt của Thượng Đế. Họ không bao giờ ép người khác phải làm theo ý mình, trừ khi họ tự nguyện. 9. Cuối cùng, văn hóa “Tại sao?” Người phương Tây luôn tìm hiểu và không ngừng hỏi tại sao. Họ không bao giờ ngừng suy nghĩ, cũng ít khi họ lấy bằng cấp mình đi khoe và thể hiện rằng mình hơn người khác. Người Việt Nam vốn chịu thương chịu khó, tốt bụng, hiền hòa, nhưng cũng có những điều chúng ta cần phải học hỏi nhiều từ phương Tây. Không phải vì chúng ta thấp hơn hay cao hơn họ, mà vì những thứ trên là những yếu tốt giúp họ trở thành những quốc gia phát triển. Sưu tầm Nắm vững những nét khác biệt về văn hóa Đông - Tây sẽ giúp doanh nghiệp thành công hơn trong đàm phán với các đối tác nước ngoài. Văn hóa là một rào cản rất lớn trong những cuộc đàm phán có sự tham dự của các đối tác đến từ nhiều nền văn hóa. Không giống như khi đàm phán với đối tác trong nước, vốn có cùng nền văn hóa, ngôn ngữ, định kiến xã hội..., những đối tác đến từ những nền văn hóa khác nhau gần như là một bí ẩn mà những nhà đàm phán phải khám phá rất nhiều, nếu muốn có một cuộc đàm phán thành công. Có một sự khác biệt rất lớn về văn hóa giữa các nước phương Tây với các nước phương Đông, điều này dẫn đến sự khác biệt trong cách giao tiếp và đàm lập hay nhómTrong văn hóa của người phương Tây, sự độc lập của cá nhân được đánh giá cao, trong khi đó văn hóa phương Đông, do chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi các nguyên tắc về trung - tín - lễ - nghĩa nên đề cao tính tập thể và tôn trọng các giá trị cộng đồng. Sẽ không ngạc nhiên nếu các đối tác phương Tây đến tham dự đàm phán với một thành viên duy nhất và thành viên này có đầy đủ thẩm quyền để ra mọi quyết vì thế, không quá ngạc nhiên khi một doanh nhân phương Tây cực kỳ khó chịu vì đối tác phương Đông của mình, sau 1 tuần đàm phán, lại tuyên bố “phải gọi điện thoại hỏi sếp ở nhà đã”. Người phương Tây thường coi điều này như là sự thiếu tôn trọng trong đàm doanh nhân phương Đông thường đến bàn đàm phán với một phái đoàn “hoành tráng”. Họ quan niệm càng đông càng chắc vì việc ra quyết định được dựa trên sự đồng thuận của mọi thành viên. Đôi lúc, yếu tố này có một nhược điểm là quyết định cuối cùng được đưa ra rất chậm và việc đi đàm phán sẽ tốn rất nhiều chi phí vì tính chất “đầy đủ ban bệ” và “ai cũng có phần”.Nói thẳng hay vòng voTrong tình yêu, người phương Tây tỏ tình một cách thẳng thắn bằng câu “I love you”. Người phương Đông thì thường vòng vo theo kiểu “vườn hồng đã có ai vào hay chưa” hay là “mận hỏi thì đào xin thưa”... Cách tiếp cận vấn đề trong giao tiếp trên bàn đàm phán của 2 nền văn hóa này cũng tương tự như quan điểm thẳng thắn trong mọi vấn đề, các doanh nhân phương Tây thường bày tỏ ý kiến một cách trực diện và nêu rõ nhu cầu của mình. Trong thương vụ làm ăn, họ luôn luôn quan tâm đến mức lợi nhuận mà thương vụ sẽ đem lại cũng như phần trăm hoa hồng có được từ lợi nhuận nhiên, đối với thương gia nhiều nước phương Đông, việc này đôi khi bị coi là hơi thái quá và không ít người tỏ ra khó chịu. Họ thường đề cập vấn đề vòng vo và không chính thức, thường mời đi dùng bữa trước khi đàm phán và nhiều khi việc đàm phán diễn ra trong các cuộc nhậu. Dễ dàng nhận thấy điều này qua các câu hỏi đầu tiên mà người Mỹ và người Nhật hay quan tâm. Trong khi người Mỹ hay hỏi “cái gì”, “giá bao nhiêu” thì người Nhật lại thắc mắc “như thế nào” và “tại sao”.Đúng giờ hay trễ giờKhái niệm “thời gian là tiền bạc” là hoàn toàn chính xác đối với các thương nhân người Mỹ. Văn hóa phương Tây trong đó có Mỹ cho rằng, thời gian là một cái gì cụ thể, thấy được, quản lý được quan niệm thời gian đơn tuyến - monochronic time. Những người thuộc về văn hóa thời gian đơn tuyến thường sử dụng thời gian một cách chặt chẽ, chủ động có thể tiết kiệm hoặc lãng phí thời gian. Họ đúng hẹn và chỉ làm một việc trong một khoảng thời gian nhất định về một lĩnh thế, người phương Tây rất xem trọng chuyện giờ giấc và ít khi trễ giờ trong các cuộc hẹn làm ăn. Họ hẹn bạn 9 giờ bắt đầu đàm phán thì có nghĩa là chắc chắn 9 giờ sẽ bắt khi đó, văn hóa phương Đông quan niệm thời gian là vô hình, khó xác định và do đó không quản lý được quan niệm thời gian đa tuyến - polychronic time nên thời gian có thể được co giãn một chút. Người thuộc nền văn hóa thời gian đa tuyến hiếm khi chủ động sử dụng thời gian, thường làm nhiều việc cùng lúc và ôm nhiều lĩnh vực. Do đó, các hội nghị ở châu Á thường thì diễn ra trễ hơn một chút so với thời gian in trong thiệp phẳng hay dựa trên mối quan hệTrong một cộng đồng, người phương Tây thường có mối quan hệ theo nhóm, được hình thành dựa trên những nhóm nhỏ hơn. Trong khi đó, mối quan hệ của người phương Đông thì rắc rối và phức tạp hơn. Có thể lấy người Trung Quốc làm ví dụ, họ thường kinh doanh dựa trên mối quan hệ và rất xem trọng chuyện giới phương Tây quan niệm “Tôi làm ăn với anh bất kể anh là ai và chúng ta rất sòng phẳng và rõ ràng trong các hợp đồng”. Còn đối với người phương Đông, chữ tín lại rất quan trọng. Có một câu nói đùa là “Tôi chơi với anh vì anh là bạn của bạn người em rể tôi”. Sự quan hệ trong tiếng Trung là Guanxi, mang ý nghĩa chỉ mối quan hệ đôi bên cùng có lợi, một yếu tố không thể thiếu để thành công tại quốc gia Trung Quốc, không có một mối quan hệ nào đơn thuần là quan hệ kinh doanh. Muốn kinh doanh bền vững và phát triển, cần phải kết hợp hài hòa giữa mối quan hệ công việc với mối quan hệ cá nhân. Thiết lập được một mạng lưới các mối quan hệ giữa các cá nhân và tổ chức là hoạt động chủ chốt trong chiến lược kinh doanh. Từ nhiều thế kỷ trước, đó là cách duy nhất để mọi thứ xuôi chèo mát mái. Ngày nay, yêu cầu xây dựng mối quan hệ tương trợ dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau vẫn mang ý nghĩa sống còn để thành công ở phương thắng hay là thắng - thuaCách biểu hiện bên ngoài của người phương Tây và người phương Đông cũng có sự khác phương Tây rất thẳng thắn trong việc biểu hiện ra bề ngoài, trong lòng buồn thì bề ngoài cũng biểu hiện nỗi buồn. Nhưng người phương Đông thì khác, nhiều khi bề ngoài “thơn thớt nói cười”, nhưng thực ra là “mặt dày tâm đen”. Điều này cũng được biểu hiện trong kinh tranh trong kinh doanh không nhất thiết luôn là thắng - thua win-lose, trong rất nhiều trường hợp nó là tình huống cùng thắng win-win. Đây là khái niệm mà nhiều doanh nghiệp Mỹ đang sử dụng Từ cạnh tranh trong đối đầu sang cạnh tranh trong hợp tác. Trong khi đó, đối với người phương Đông, đặc biệt là người Nhật, mặc dù bề ngoài họ ít cạnh tranh trực tiếp nhưng ẩn giấu sâu bên trong là quan điểm win-lose. Có nghĩa là tôi sẽ thắng và anh sẽ thua. Nên việc sử dụng các mưu kế chiến thuật trong bàn đàm phán là chuyện bình thường. Người Việt chúng ta thường có câu “Dạy con từ thuở còn thơ” để nói lên vai trò vô cùng quan trọng của giáo dục trong gia đình với việc hình thành nhân cách, đời sống tinh thần của mỗi con người từ khi mới sinh thành. Song hành với đó, cách nuôi dạy con của người phương Tây được cho là những bí quyết vàng để các bố mẹ Việt học hỏi. Tôn trọng trẻTuy các con còn nhỏ nhưng các bà mẹ phương Tây không vì thế mà bỏ đi sự tôn trọng “nhỏ nhoi” đối với con mình. Khi đến chơi nhà bạn và được mời thức ăn, các bé được toàn quyền nói Có hoặc Không đối với món ăn đó. Rất ít khi các mẹ Tây ngăn cản con không được ăn do sĩ diện hoặc e ngại làm phiền hay ép con chọn món ăn được mời để lấy lòng gia chủ.Ngoài ra, khi con mắc lỗi, hầu như bố mẹ không bao giờ quát mắng con nơi công cộng mà thường có những buổi “nhỏ to tâm sự”. Trẻ nhỏ với tính bắt chước cao cũng học theo sự tôn trọng này một cách vô thức và lâu dần hình thành thói quen tôn trọng người khác. Do đó, những trẻ được bố mẹ tôn trọng tỏ ra rất hợp tác với bố mẹ, hữu hảo với bạn bè, và không có cảm giác mất tự nhiên khi nói chuyện với người bé tự giải quyết vấn đềCũng tương tự như việc khóc là bé sẽ phải tự giải quyết việc ngừng khóc, các bà mẹ Tây cũng để con tự giải quyết các vấn đề phát sinh với bạn bè hoặc anh chị em của các trẻ tranh giành đồ chơi của nhau điều này cũng rất ít khi xảy ra, thì bé có thể tự chọn giải pháp hoặc chơi đồ chơi của mình một mình hoặc chấp nhận chia sẻ chung với bạn. Nhiều bé ban đầu cũng chọn giải pháp chơi một mình nhưng chúng nhanh chóng nhận ra sự buồn tẻ trong khi các bạn khác đang tíu tít chơi với là tự chúng biết mình nên chọn giải pháp “thế giới đại đồng” để được hoà mình vào niềm vui chung đó. Do trẻ phải tự giải quyết các vấn đề của mình từ khá sớm nên trẻ Tây khi lớn lên thường rất độc lập trong cách hành xử nhưng vẫn biết cách để làm việc nhóm hiệu có khái niệm “cửa hàng tự phục vụ”Khai thác tối đa khả năng tự phục vụ của trẻ tùy vào từng độ tuổi. Khuyến khích con tự cầm muỗng múc thức ăn, luôn để con “tự xử” trong khả năng cho phép và không quên quan sát đảm bảo sự an toàn cho trẻ nhỏ. Việc tự mặc quần áo, mang giày mà không cần tới sự trợ giúp từ bố mẹ là một chuyện không lấy gì làm lạ. Khác với phương Đông chúng ta quá đúng không pháp “Con lật đật” Đây là phương pháp “Nếu con ngã, con sẽ phải tự đứng dậy”, “Nếu con biết cách tự kích hoạt chế độ khóc, con cũng phải tự biết bấm nút ngừng khóc”. Các mẹ Tây ít khi dỗ dành con nín khóc như các mẹ châu Á. Ngược lại khi con khóc, họ sẽ vẫn tiếp tục làm việc của mình cho đến khi trẻ ngừng chỉ đến xem và kiểm tra bé có ổn không trong trường hợp bé khóc quá lâu hoặc đột ngột ngừng khóc. Ở phương Tây, ít xuất hiện cảnh đòn roi trong cách dạy con của các bố mẹ. Thế nhưng các bé lại rất ngoan, rèn được tính kỷ luật và không mè nheo, hờn dỗi như các bé châu phóng lời khenTrái với suy nghĩ khen con nhiều sẽ khiến chúng tự phụ hoặc dùng chiêu bài “khích tướng” để con cố gắng hơn. Cách dạy con của các bà mẹ Tây là luôn cho con sống trong thế giới “lạm phát” của những lời khen và động nhiên, họ không bao giờ khen suông mà luôn hướng lời khen vào hành động cụ thể của con. Ví dụ, khi trẻ biết tự mặc quần áo, mẹ sẽ không bao giờ chỉ khen “Con mẹ giỏi quá” mà thay vào đó là, “Cô bé này biết tự mặc quần áo rồi đây. Cô ấy thật giỏi!”Lắng nghe và kiên nhẫnDạy con lắng nghe và kiên nhẫn là một phương pháp không thể thiếu trong cách nuôi dạy con của người phương Tây. Họ có thể bỏ ra hàng giờ để cùng tập nói “bi bô” với trẻ hay chỉ đơn giản là chơi xếp hình cùng con, kích thích tính sáng tạo, ham học hỏi của thì các mẹ Á Đông chỉ trả lời qua loa hoặc ậm ừ qua chuyện với các câu hỏi của bé nhưng các mẹ Tây lại rất nhẫn nại, giải thích cho con mình đến thoả mãn mới thôi. Điều này cũng yêu cầu họ cũng phải tự trau dồi kiến thức để giúp con hiểu được câu trả lời. Khi con làm sai, các mẹ Tây luôn nhẹ nhàng nhưng cũng rất kiên định trong việc bảo cho bé biết “Không được” kèm lời giải thích cụ thể để bé Không hề có đòn roiKhi các con mắc lỗi sai hay làm bất cứ một việc gì không đúng, bố mẹ Việt thường dùng đòn roi hay những lời nói nặng nề để chỉnh đốn lại con. Còn ở phương Tây, đòn roi không hề có. Thay vì la mắng, đánh đập, bố mẹtrừng phạt con bằng nhiều hành động tích cực và lýtrí túc là phương pháp phạt phổ biến nhất được sử dụng tại các gia đình phương Tây. Mỗi khi con mắc sai lầm gì, các bà mẹ sẽ không cho con ra ngoài chơi, yêu cầu con phải ngoan ngoãn ở nhà. Thời gian bị cấm túc sẽ phụ thuộc vào mức độ phạm lỗi mà con gây trẻ lớn hay nhỏ, một khi đã mắc lỗiđều bị cấm túc. Đi kèm với việc cấm túc, các bà mẹ phương Tâythường yêu cầu con làm việc nhà để “chịu phạt” vì lỗi lầmmình đã gây ra. Sau mỗi lần như vậy, không chỉ giúp trẻ hối lỗimà còn rèn luyện cho con biết tự làm việc Phương t/h Tôn trọng con trẻĐể con “Tự phục vụ”Để con tự giải quyết vấn đềKiên nhẫn với conHào phóng lời khen Khác với các bà mẹ phương Đông thường chăm chút từng ly từng tí cho con, các bà mẹ phương Tây lại có phần “làm ngơ” các con của mình. Tuy nhiên, trẻ em phương Tây lại được đánh giá là khá ngoan và tự lập rất tốt. Tôn trọng con trẻ Tuy các con còn nhỏ nhưng các bà mẹ phương Tây không vì thế mà bỏ đi sự tôn trọng “nhỏ nhoi” đối với con mình. Khi đến chơi nhà bạn và được mời thức ăn, các bé được toàn quyền nói Có hoặc Không đối với món ăn đó. Rất ít khi các mẹ Tây ngăn cản con không được ăn do sĩ diện hoặc e ngại làm phiền hay ép con chọn món ăn được mời để lấy lòng gia chủ. Ngoài ra, khi con mắc lỗi, hầu như bố mẹ không bao giờ quát mắng con nơi công cộng mà thường có những buổi “nhỏ to tâm sự”. Trẻ nhỏ với tính bắt chước cao cũng học theo sự tôn trọng này một cách vô thức và lâu dần hình thành thói quen tôn trọng người khác. Do đó, những trẻ được bố mẹ tôn trọng tỏ ra rất hợp tác với bố mẹ, hữu hảo với bạn bè, và không có cảm giác mất tự nhiên khi nói chuyện với người lớn. Để con “Tự phục vụ” Tuỳ vào khả năng của bé theo độ tuổi mà phụ huynh Tây phương thường “khai thác tối đa” khả năng tự phục vụ của con. Chẳng hạn, khi bé đã có thể tự ngồi và cầm nắm đồ vật, các bé sẽ được làm quen ngay với “bạn muỗng” và “bạn thân của bạn muỗng” là chén bột. Trẻ có thể ăn chưa khéo và múc lung tung cả lên hoặc thậm chí vục mặt vào chén bột nhoe nhoét. Các mẹ Tây luôn quan sát để đảm bảo an toàn tính mạng cho con không sặc bột hoặc nghẹt thở, còn lại thì luôn để con “tự xử” trong khả năng của con. Trẻ con vốn có bản năng sinh tồn, sẽ biết cách xoay sở để “chiến đấu” với khẩn phần ăn của mình. Tương tự, bé lớn hơn một chút đã phải tự thay quần áo, mang giày,… mà hiếm khi có sự trợ giúp từ bố mẹ. Để con tự giải quyết vấn đề Đây là phương pháp “Nếu con ngã, con sẽ phải tự đứng dậy”, “Nếu con biết cách tự kích hoạt chế độ khóc, con cũng phải tự biết bấm nút ngừng khóc”. Các mẹ Tây ít khi dỗ dành con nín khóc như các mẹ Châu Á. Ngược lại khi con khóc, họ sẽ vẫn tiếp tục làm việc của mình cho đến khi trẻ ngừng khóc. Họ chỉ đến xem và kiểm tra bé có ổn không trong trường hợp bé khóc quá lâu hoặc đột ngột ngừng khóc. Đây là lý do các bé ít hờn dỗi và mè nheo như các bé Châu Á. Ảnh minh hoạ Pixabay. Các bà mẹ Tây cũng thường để con tự giải quyết các vấn đề phát sinh với bạn bè hoặc anh chị em của bé. Nếu các trẻ tranh giành đồ chơi của nhau thì bé có thể tự chọn giải pháp hoặc chơi đồ chơi của mình một mình hoặc chấp nhận chia sẻ chung với bạn. Nhiều bé ban đầu cũng chọn giải pháp chơi một mình nhưng chúng nhanh chóng nhận ra sự buồn tẻ trong khi các bạn khác đang tíu tít chơi với nhau. Thế là chúng sẽ tự biết hoà mình vào niềm vui chung. Kiên nhẫn với con Một điểm dễ thấy khác ở trẻ con là chúng rất hay hỏi “Tại sao” và “Tại sao không”. Ngược lại với các mẹ Á Đông đôi khi chỉ trả lời qua loa hoặc ậm ừ qua chuyện, các mẹ Tây lại rất nhẫn nại trong việc giải thích cho con mình đến thoả mãn mới thôi. Ảnh minh hoạ Pixabay. Khi con làm sai, họ luôn nhẹ nhàng nhưng không kém phần kiên định trong việc bảo cho biết “Không được” kèm lời giải thích cụ thể. Các mẹ Tây luôn kiên trì nói “Không được” cho đến khi đứa trẻ hiểu ra mới thôi. Hào phóng lời khen Trái với suy nghĩ khen con nhiều sẽ khiến chúng tự phụ, các mẹ Tây lại luôn cho con sống trong thế giới của những lời khen và động viên. Tuy nhiên, họ không bao giờ khen suông mà luôn hướng lời khen vào hành động cụ thể của con. Ví dụ, khi trẻ biết tự mặc quần áo, mẹ sẽ không bao giờ chỉ khen “Con mẹ giỏi quá” mà thay vào đó là, “Cô bé này biết tự mặc quần áo rồi đây. Cô ấy thật giỏi!” Mặc dù mỗi nơi đều có nền văn hoá riêng và phương pháp dạy con của các mẹ phương Tây chưa hẳn đã hoàn toàn phù hợp với quan niệm của người phương Đông, tuy nhiên các mẹ Á Đông vẫn có thể tham khảo để giáo dục con “nhàn” và hiệu quả hơn. DKN đã mở kênh DKN TV trên mạng xã hội SafeChat, mời quý độc giả đăng ký và theo dõi chúng tôi trên SafeChat. Đây là nền tảng an toàn, bảo mật và không theo dõi người dùng, tôn trọng quyền riêng tư cá ứng dụng, kết nối với DKN trên mạng xã hội không kiểm duyệt📱 𝐈𝐎𝐒 Tải xuống tại đây📱 𝐀𝐧𝐝𝐫𝐨𝐢𝐝 Tải xuống tại đây Video Hành thiện thế nào mới tích được đức Your browser does not support the video tag. Please upgrade to lastest version Ad will display in 09 seconds Có thể bạn quan tâm Giám đốc công ty người mẫu Thành công phải đi kèm với khiêm nhường và tử tếNhững mảnh đời mỏng manh’ dạy cho ta điều gì?Lòng tốt và tình yêu thương chính là sức mạnh lớn nhất trên thế giới Người phương Tây có những thói quen và cách hành xử rất khác biệt so với người Á Đông, trong đó có người Việt Nam, nhưng rất đáng để chúng ta học hỏi. Dưới đây là 9 điều như thế. XEM NHANH BÀI VIẾT Nụ cười Cảm ơn và xin lỗi Tư duy cá nhân Văn hóa đọc sách Không soi mói đời tư cá nhân Tư duy chỉ trích những lãnh đạo chính trị Tầm nhìn dài hạn Tôn trọng sự khác biệt của người khác Cuối cùng, văn hóa “Tại sao?” Nụ cười Người phương Tây rất thích cười. Thậm chí, đó là điều bạn sẽ trông thấy đầu tiên dù họ là người quen hay người lạ. Khi bạn đi bộ và thấy một người lạ nào đi đối diện, họ sẽ nhìn bạn và nở một nụ cười, và thậm chí hỏi “Bạn khỏe không?” Cảm ơn và xin lỗi Đây là 2 câu cửa miệng của người phương Tây mà có lẽ còn xa lạ đối với đại đa số người Việt. Không phải vì chúng ta kém văn minh hơn mà chúng ta có suy nghĩ khác về việc sử dụng 2 từ này. Nếu bạn vô tình va vào một ai đó, dù là lỗi của bạn, nhưng họ cũng sẽ nói “I’m sorry”. Và khi bạn làm gì đó cho họ, họ sẽ đáp lại với câu “Thank you!”. Nhiều bạn sống lâu năm ở phương Tây khi trở về Việt Nam sinh sống và làm việc cảm thấy rất khó chịu vì môi trường Việt Nam thiếu đi điều này. Tư duy cá nhân Trường lớp phương Tây khuyến khích tư duy cá nhân, khác với tư duy tập thể của văn hóa Á Đông. Thậm chí, tư duy cá nhân là nền tảng trong giáo dục của họ. Mỗi cá nhân là một điều gì đó đặc biệt và không thể gom chung được. Văn hóa đọc sách Trung bình, một người phương Tây sẽ đọc tầm 4-7 cuốn sách trong một năm. Còn ở Việt Nam thì con số là 0,7. Bạn có thể hỏi “Rồi sao? Đọc sách thì liên quan gì?”. Sách là kho tàng kiến thức, là nơi một người tìm đến để mở mang tầm nhìn của mình. Ngành xuất bản ở phương Tây rất phát triển, khác hoàn toàn đối với ở Việt Nam. Một đất nước mà trung bình một người dân chỉ đọc 0,7 cuốn sách thì bạn nghĩ đất nước đó có đủ kiến thức để phát triển không? Mỗi người đều sẽ tự có câu trả lời. Thói quen đọc sách của người phương Tây Không soi mói đời tư cá nhân Người phương Tây chỉ tập trung vào chuyên môn của bạn, họ không quan tâm bạn là ai, từ đâu đến. Điều quan trọng nhất vẫn là năng lực của bạn. Ngược lại, người Việt Nam thường hay soi mói cá nhân và những thứ chẳng liên quan gì. Tư duy chỉ trích những lãnh đạo chính trị Người phương Tây coi lãnh đạo của họ là những viên chức nhận lương bình thường như bao người khác, không hơn không kém. Họ đã nhận lương thì họ phải làm tốt công việc của mình. Tầm nhìn dài hạn Người phương Tây khi đã lên kế hoạch hay xây dựng cái gì thì họ sẽ có tầm nhìn dài hạn, ít nhất là 20 năm trở lên. Các doanh nghiệp phương Tây không bao giờ làm ăn chụp giật để kiếm lời trong ngắn hạn như người phương Đông. Họ luôn có cái nhìn lâu dài và bền vững. Tôn trọng sự khác biệt của người khác Đây cũng là một phần của “chủ nghĩa cá nhân”. Mỗi cá nhân là một món quá đặc biệt của Thượng Đế. Họ không bao giờ ép người khác phải làm theo ý mình, trừ khi họ tự nguyện. Cuối cùng, văn hóa “Tại sao?” Người phương Tây luôn tìm hiểu và không ngừng hỏi tại sao. Họ không bao giờ ngừng suy nghĩ, cũng ít khi họ lấy bằng cấp mình đi khoe và thể hiện rằng mình hơn người khác. Người Việt Nam vốn chịu thương chịu khó, tốt bụng, hiền hòa, nhưng cũng có những điều chúng ta cần phải học hỏi nhiều từ phương Tây. Không phải vì chúng ta thấp hơn hay cao hơn họ, mà vì những thứ trên là những yếu tốt giúp họ trở thành những quốc gia phát triển. Nguồn Sưu tầm

bí quyết làm việc hiệu quả của người phương tây