review mệnh phượng hoàng
Hậu cung Chân Hoàn truyện · 3. Hậu cung Như Ý truyện · 4. Mệnh phượng hoàng (Từ thứ nữ đến Hoàng Hậu) · 5. Tóm tắt: · Review list 20 truyện cung đấu hay nhất không thể bỏ lỡ · Mệnh Phượng Hoàng · Hậu Cung Chân Hoàn truyện · Thượng Cung · Trọng sinh chi khí hậu quật
Lục Cung Vô Phi Review. Có không ít người đối chiếu 《Phượng Tê Thần Cung》với 《Mệnh Phượng Hoàng》, so sánh thân Hạ Hầu Tử Khâm thuộc Mộ Dung Thần Duệ; thân Tang Tử thuộc Lộ Ánh Tịch. Có lẽ hai câu chuyện này chỉ giống nhau sinh sống cthị trấn tình giữa bậc đế
27-03-2022 - Khám phá bảng "Tử Cấm Thành" của Bari 🥑🥑, được 11.150 người theo dõi trên Pinterest. Xem thêm ý tưởng về phong cảnh, beijing china, kiến trúc cung điện.
Mà có thể cùng Hoàng để sóng vai, dĩ nhiên chỉ có Hoàng hậu, thầy tướng chính là ngầm nói An Cửu có mệnh phượng hoàng. Gia thế phù hợp, tri thư biết nghĩa, gia giáo không thể chê, thuận lợi được tứ hôn, tương lai trở thành Thái tử phi.
Review. Review sách; Mệnh Phượng Hoàng. Tên khác: Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu; Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn; Thể loại: Cung Đấu, Ngôn Tình, Nữ Cường; Số chương: 79 chương; Tình trạng: Đã hoàn (Full) Nhân vật chính: Tang Tử
Sie Sucht Ihn Der Neue Tag. “Trẫm thích nữ tử thông minh, trí dũng song toàn, như vậy mới đủ tư cách đứng cạnh trẫm. Vì trẫm không có đủ thời gian để bảo vệ nàng ấy, nên nàng ấy nhất định phải kiên cường, phải có năng lực bảo vệ bản thân.” Bộ truyện gồm 4 tập Có một tình yêu trong tranh đấu Nàng sinh ra với thân phận thứ nữ, con của một tiểu thiếp không được ai thừa nhận. Nàng lớn lên với trí tuệ và sự nhẫn nhịn để ẩn mình an toàn. Nàng tiến cung như một nô tì để có thể vươn tay bắt lấy vận mệnh, trả lại cho chính mình sự tồn tại vốn luôn bị phủ nhận. Tràn ngập trong Mệnh Phượng Hoàng là những màn đấu trí có thể vắt kiệt sức sống của con người, nơi ấy, muốn sống thì phải mạnh mẽ, thông minh và cả nhẫn tâm. Cô gái nào khi mới vào cung mà chẳng ôm mộng ước, nhưng mà Hậu cung ba ngàn giai lệ, đã có bao người ôm hận ra đi mà còn chưa thấy mặt đế vương… Tang Tử. Duy tang dữ tử, tất cung kính chỉ. Trong kế hoạch của nàng chưa từng có tình yêu, chỉ có khát vọng quyền lực và sức mạnh. “Mệnh phượng hoàng”, rốt cục, có thể làm gì? Tang Tử chưa từng tin, nàng chỉ từng hận. Hận người cha chưa từng thừa nhận mình, hận những người chị chỉ coi nàng như nô tì, hận mười lăm năm chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đòn roi. Vậy nên nàng đấu tranh để có thể sống, để có thể chứng tỏ mình và rồi tình yêu đến. Thẳng thắn mà nói, Tang Tử thực sự hạnh phúc dù hạnh phúc của nàng thực mệt mỏi, thực nguy hiểm giữa chốn cung đình, giữa bao mưu toan quyền lực… Nhưng có sao? Có một mục tiêu để hướng đến dù nó xuất phát từ hận thù, có một người để bảo vệ dù ban đầu chỉ lợi dụng nhau, có một người ở bên để trao đi niềm tin tuyệt đối vô điều kiện vẫn còn hơn là theo đuổi lời đoán mệnh mơ hồ. Hoàng cung cũng có chân tình. Là chân tình trong trái tim thấu hiểu nỗi lòng quân vương thân bất do kỷ. Là chân tình trong tình yêu nguyện hy sinh cả tính mạng vì đối phương, chẳng màng đến quyền lực hay sống chết. Là chân tình bởi sự nhân từ và cả trân trọng những khoảnh khắc hiện tại quý giá từ một quá khứ khuyết thiếu quá nhiều tình yêu thương. Yêu, đôi khi không phải là duy nhất, không phải là chiếm hữu, cũng không phải là sớm chiều bên nhau. Yêu là tin tưởng, và vì tin tưởng nên có thể bao dung, có thể thấu hiểu đến tận cùng, cũng có thể vai kề vai nhẫn nại chờ đến ngày có thể nắm chặt tay đi hết cuộc đời. Ở một góc độ nào đó, Tang Tử và Hạ Hầu Tử Khâm giống nhau. Cũng phải, chính nàng đã thừa nhận, không giống nhau thì sao có thể yêu được nhau đó thôi. Cô độc, vô tình đến tàn nhẫn và khao khát yêu thương. Họ, một khi trái tim đã rung lên, thì sẽ bất chấp tất cả để bảo toàn thế giới của nhau, có mình, có đối phương, cùng sống, cùng chết. Tấn Vương nói không sai, Hạ Hầu Tử Khâm có Tang Tử là may mắn, nhưng hẳn Tấn Vương không biết, có Hạ Hầu Tử Khâm là hy vọng cả đời của Tang Tử nàng, là niềm tin để nàng buông tất cả chống đỡ lấy giang sơn dù lệ rơi, dù nhỏ máu. Có một tình yêu trong câm lặng Yêu đơn phương là điều ngu ngốc nhất thế gian, chỉ là chuyện của trái tim, sao có thể khống chế, tựa như đêm mưa năm nào cô bé bước qua cánh cửa trốn sét và bước vào trái tim một người. Yêu, là bảo vệ nhưng cũng là bất lực, là hạnh phúc nhưng cũng là hy sinh. Tô Mộ Hàn chưa bao giờ muốn bị cuốn vào thị phi, cũng chẳng hề vương vấn ngai vàng đế quốc vốn đã mất từ lâu, càng hy vọng mình có thể rời khỏi những tranh chấp vô nghĩa nhuốm máu bao người. Và sống sót, đôi khi lại là loại tra tấn thống khổ đến cùng cực và tuyệt vọng bởi gánh nặng xuất thân và quyền thế. Trong ngôi chùa nhỏ của ngõ Trường Đại, phía sau bức rèm, hắn là Tô Mộ Hàn – là “tiên sinh” của nàng. Trên chiến trường đạn lửa của hai đế quốc, phía dưới tấm mặt nạ, hắn là Hàn Vương – là chiến thần Bắc Tề thống lĩnh vạn quân. Mỗi lần gặp là một lần đau khổ, mỗi lần nhìn là một lần Tô Mộ Hàn nhận ra những gì mình không thể đem đến cho nàng. Họ giống nhau ở sự cô độc nhưng lại quá khác nhau trong khát vọng. Hắn muốn một đời bình an, nàng lại không cam lòng với mối hận suốt mười lăm năm dài. Sai ở đâu và đúng ở đâu để họ lại gặp phải nhau trên con đường của mình? Nếu năm ấy không có cung biến, nếu năm ấy Thái tử tiền triều không táng thân trong biển lửa, nếu năm ấy giang sơn vẫn còn là của Tuân gia thì liệu nàng có thể trở thành Thái tử phi, trở thành phượng hoàng của hắn? Chẳng ai biết, vì giả định mãi là giả định thôi, nên chỉ còn lại ba năm hồi ức bình lặng với tình yêu bị chôn chặt bởi chẳng bao giờ có thể nở hoa kết trái. Và những gì hắn có thể, là hy sinh tất cả vì nàng, dù là Thái tử tiền triều, dù là Tô Mộ Hàn hay dù là Hàn Vương. Hắn gặp nàng trong một đêm mưa và chia ly khi buổi bình minh đến. Sống hay chết đã không còn quan trọng nữa rồi, tựa như trái tim hắn mất đi bởi luôn dõi theo nàng, mãi mãi đến vĩnh cửu. Có một tình yêu trong khoảng cách Một trượng rất ngắn nhưng thực ra cũng rất dài bởi một trượng là khoảng cách Cố Khanh Hằng bảo trì mỗi khi gặp Tang Tử. Hắn và nàng từng là thanh mai trúc mã, từng có thời niên thiếu với bao ký ức buồn vui, từng có duyên nhưng lại chẳng có phận. Với Cố Khanh Hằng, Tang Tử hiểu rõ hơn ai hết, hiểu rằng nàng không bao giờ cho phép mình kéo hắn xuống bùn, cuốn hắn vào thị phi tranh đấu, dẫm đạp lên nhau để giành lấy quyền lực. Nàng muốn bảo toàn thế giới của hắn, hy vọng của hắn, cuộc đời của hắn. Nhưng nàng có biết, thế giới của hắn, hy vọng của hắn, cuộc đời của hắn chính là nàng? Vậy nên Cố Khanh Hằng tiến cung, lặng lẽ âm thầm với khoảng cách một trượng đầy quy củ để nhìn thấy nàng sống tốt, để bảo vệ cuộc sống của nàng, để giữ lấy tình yêu câm lặng của chính mình. Tình yêu đơn phương ngốc nghếch. Ngốc nghếch đến cố chấp hiểu lòng nàng nhưng không thể nghe theo nàng. Ngốc nghếch đến đau đớn đứng nhìn nàng “sống tốt” bên người khác và làm mọi thứ để bảo vệ cuộc sống ấy. Ngốc nghếch đến tuyệt vọng khi phải chọn lựa giữa tình yêu, lòng trung thành với gia tộc. Có khi, nguyện hy sinh tất cả cho tình yêu là một loại bi ai khó có thể nói nên lời, vậy nên Cố Khanh Hằng lùi lại, với khoảng cách và với cả nỗi đau, hạnh phúc khi được nhìn thấy người mình yêu thương hạnh phúc. Cuộc đời như một canh bạc Mệnh Phượng Hoàng là một tiểu thuyết cung đấu với tất cả những tranh đoạt cần phải có để đạt được lợi ích và quyền lực. Ở Mệnh Phượng Hoàng dường như hiếm hoi lắm mới thấy được chút ánh sáng le lói của tình người nhưng rồi nó cũng sẽ lại bị những toan tính, âm mưu che đi mất. Cũng phải thôi, không tàn nhẫn thì sao có thể tồn tại, cung đình hoa lệ nhuốm đầy máu tanh. Một đế vương mạnh mẽ, tàn nhẫn luôn ép mình vào trách nhiệm chỉ có thể buông lỏng bản thân bên người thương. Một thái tử tiền triều trầm tĩnh, cô độc sống cả đời với ước vọng không bao giờ có thể đạt được. Một công tử nhà đại học sĩ dịu dàng, yên lặng dùng cuộc đời mình để trao tất cả cho một người con gái. Mỗi nhân vật trong Mệnh Phượng Hoàng đều có lý do để xuất hiện và vai trò để biến mất, mỗi chi tiết đều được sắp đặt để có ý nghĩa và được khai mở khi thời cơ đến. Quả thực, Mệnh Phượng Hoàng tựa như một cuộn chỉ rối tung cần người đọc kiên nhẫn tháo gỡ từng nút, từng nút để hé ra kết cục cuối cùng của nhân vật cho dù đó có là nhân vật chính hay nhân vật phụ, là người hiện diện từ đầu đến cuối hay chỉ là một cung tì thoáng qua. Trong thế giới ấy, Tang Tử, sau bao biến cố, đối mặt với đủ loại người, với sự dẫn dắt của Tô Mộ Hàn và Hạ Hầu Tử Khâm dần dần trưởng thành và đứng vững để có thể bảo vệ chính mình và bảo vệ giang sơn. Nàng mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn và ở một khía cạnh nào đó, nhân từ hơn. Khép lại Mệnh Phượng Hoàng là một cái kết hạnh phúc cho Tang Tử, cho Hạ Hầu Tử Khâm, một cái kết giải thoát cho Tô Mộ Hàn, một cái kết vẫn ngốc nghếch cho Cố Khanh Hằng. Nhưng biết sao được đây, cuộc đời như một canh bạc có thắng có thua và có khi phải trả giá bằng cả cuộc đời và sinh mạng. Thứ nữ ngày nào đã được thừa nhận, đã nắm trong tay vận mệnh của mình và đứng vững nơi ngôi cao cùng người nàng yêu thương dù cái giá nàng phải trả chẳng hề rẻ mạt. La Ngọc Sơn. Hix… Lần đầu tiên viết một review dài thế này.
Nội dung phim và review Harry Potter Và Mệnh Lệnh Phượng Hoàng , Harry Potter 5 Harry Potter And The Order Of The Phoenix 2007 Harry Potter Và Mệnh Lệnh Phượng Hoàng , Harry Potter 5 Harry Potter And The Order Of The Phoenix Vietsub Thuyết Minh Trong một mùa hè khác với dì Petunia và chú Vernon, Harry Potter bị trục xuất khỏi Hogwarts sau khi cậu sử dụng phép thuật để cứu mình và Dudley Dursley khỏi Dementors. Harry được đưa bởi một nhóm pháp sư bao gồm Mad-Eye Moody, Remus Lupin và một số gương mặt mới bao gồm Nymphadora Tonks và Kingsley Shacklebolt đến Số 12, Grimmauld, quê hương của cha đỡ đầu của Sirius Black. Tòa nhà cũng đóng vai trò là trụ sở của Hội Phượng hoàng, một tổ chức bí mật do Albus Dumbledore thành lập nhằm thông báo cho Harry rằng Bộ Pháp thuật đang từ chối tin vào sự trở lại của Chúa tể Voldemort. Tại trụ sở của Order, Sirius đề cập rằng Voldemort đang theo đuổi một vật thể đặc biệt mà anh ta không có trong cuộc tấn công trước trục xuất Harry bị đảo ngược tại một phiên điều trần của Bộ và cậu trở lại Hogwarts học năm thứ năm, nơi Bộ trưởng Bộ Pháp thuật Cornelius Fudge đã bổ nhiệm làm Giáo sư Phòng thủ Chống Bóng tối Mới Dolores Umbridge. Umbridge ngay lập tức xung đột với Harry và trừng phạt anh ta vì những “lời nói dối” về Voldemort bằng cách bắt anh ta viết một tin nhắn bằng một cây bút thần, khiến anh ta sợ hãi. Bất chấp sự lo lắng của những người bạn thân nhất của mình là Hermione Granger và Ron Weasley, Harry từ c, harry báo cáo hình phạt của Umbridge cho cụ Dumbledore, người đã bí mật phớt lờ Harry kể từ mùa hè. Khi quyền kiểm soát của Umbridge đối với trường học ngày càng tăng, Harry, Hermione và Ron thành lập một nhóm bí mật để huấn luyện học sinh các phép thuật phòng thủ, tự gọi mình là "Đội quân của Dumbledore".
Lượt Xem 16 Những dân mọt ngôn tình đều ít nhiều đã đọc qua tác phẩm thuộc thể loại cổ trang. Nhưng một điều tất nhiên không phải ai cũng mê đắm thể loại này. Cổ trang, quay ngược về quá khứ còn mang nghĩa là cuộc tranh đấu, là tư tưởng phong kiến, là trọng nam khinh nữ. Thế nhưng, Mệnh Phượng Hoàng thật sự khác biệt. Là tác phẩm cổ trang xoá bỏ định kiến, khẳng định rằng phụ nữ có quyền tìm tới hạnh phúc. Mời các bạn cùng đọc review truyện Mệnh Phượng Hoàng. Tác giả Hoại Phi Vãn Vãn Đây là cây bút khá nổi tiếng và có thể nói là chắc tay với thể loại truyện ngôn tình đặc biệt là ngôn tình cổ trang. Vốn từ ngữ phong phú cùng hiểu biết sâu rộng đã giúp cô có lượng fan đông đảo. Các tác phẩm của cô cũng có sự thành công nhất định và được đón đọc rộng rãi. Thể loại truyện ngôn tình cổ đại. 1. Tóm tắt nội dung truyện Ảnh bìa Truyện mệnh Phượng Hoàng của tác giả Hoại Phi Vãn Vãn Xuất thân bị khinh rẻ nhưng lại có mệnh Phượng Hoàng Tang Tử là tiểu thư thứ ba nhà họ Tang nhưng lại không mảy may được ai biết tới chỉ bởi nàng là con sinh ra bởi tiểu thiếp. Mẹ nàng lại là gái lầu xanh. Mọi người đều ném cho nàng cái nhìn khinh bỉ tựa rác rưởi ô uế. Một lần thầy bói qua Tang gia và nói rằng tiểu thư nhà này có vận mệnh của phượng hoàng tức làm hoàng hậu. Nhà họ Tang vui mừng không kể xiết. Hai thiên kim tiểu thư bấy giờ được để ý và chăm chút vô cùng còn Tang Tử thì tuyệt nhiên một người cũng không hỏi thăm. Ở tuổi của đứa trẻ mười hai, còn hãy vô cùng ngây thơ và non nớt, Tang Tử sống giữa sự ghẻ lạnh của chính gia đình nàng. Lửa hận cũng vì thế mà nhen nhóm trong lòng, âm ỉ tựa than hồng. Nàng thực sự không cam lòng, nàng rồi sẽ phải tiến cung để bọn họ thấy được nàng không phải rác rưởi. Nhưng đó là ý muốn chủ quan của nàng, còn tiến cung đâu đơn giản đến vậy? Nàng làm sao để qua mắt người nhà. Tiến cung phải hiểu biết tinh thông, tài giỏi cầm kỳ thi hoạ, lễ nghi phép tắc. Nàng nào được học những thứ ấy. Trong một lần trú mưa ở con ngõ nhỏ, Tang Tử tình cờ gặp vị tiên sinh khí thế ngất trời, chắc chắn là hiểu biết hơn người. Tiên sinh năm ấy không nói rõ lai lịch mà chỉ xưng Tô Mộ Hàn. Hắn dạy nàng chữ, dạy nàng lễ nghi. Bao nhiêu tinh hoa hắn biết đều truyền dạy lại cho nàng. Tang Tử quả thật vô cùng may mắn Từ thân phận nhỏ bé, nàng dần tiến lên vị trí cao hơn, khẳng định trí tuệ và giá trị bản thân. Đến khi tiến cung, Tang Tử phải đổi thân phận với a hoàn, mang danh cung nữ mà vào cung. Không được danh chính ngôn thuận như tỷ tỷ mình. Từ thân phận nhỏ bé, nàng dần tiến lên vị trí cao hơn, khẳng định trí tuệ và giá trị bản thân. Tang Tử cũng nhanh chóng được hoàng đế chú ý. Giữa những mỹ nữ nhan sắc như mây như hoạ, chỉ có nàng là trí tuệ hơn người. Tất nhiên, hoàng thượng không phải người dễ đoán lòng, dễ đoán tâm tư. Người phụ nữ có thể đọc vị trái tim của hắn cũng không phải kẻ bình thường. Tang Tử chính là người mà hắn cần. Kết HE ngọt ngào và thỏa mãn người đọc Trải qua vô vàn sóng gió, những hỗn loạn tranh đoạt, hiểu lầm,… tình cảm của họ mới có ngày đơm hoa thành bông hoa đẹp nhất trong rừng hoa. Đó không đơn thuần chỉ là tình cảm nam nữ, mà còn khăng khít gắn kết giữa hai còn người cùng đồng điệu tâm hồn, ý chí. Một trích dẫn hay “Cuối cùng ta cũng có thể khẳng định được vì sao hắn ban cho ta một chữ “Đàn”. Trong Đàn 檀 chứa mộc 木, là loài cây có sức sống rất mạnh mẽ. Hắn chỉ hy vọng ta có thể giống như thân mộc kia, mạnh mẽ sinh tồn ở chốn hậu cung này, sống một cuộc sống thật tốt đẹp. Nó cũng có nghĩa là quý trọng, Hạ Hầu Tử Khâm, hắn quý trọng ta.” 2. Đánh giá chung về Mệnh Phượng Hoàng Ảnh bìa Truyện mệnh Phượng Hoàng của tác giả Hoại Phi Vãn Vãn Chốn hậu cung thật sự vô cùng nguy hiểm. Mặc dù là đế vương nhưng hoàng đế Hạ Hầu Tử Khâm không thể bảo vệ Tang Tử. Càng bảo vệ có nghĩa là càng nguy hiểm. Chi bằng hắn giấu yêu thương đi, đành lòng đẩy Tang Tử ra xa mình. Độc giả review truyện Mệnh Phượng Hoàng có thể thấu nỗi lòng Tang Tử cũng nên đặt mình vào vị trí Hạ Tử Khiêm. Hắn cũng đâu còn lựa chọn khác. “Hãy tin tưởng Hoàng gia cũng có chân tình. Tam cung lục viện không phải thứ mà đế vương hy vọng nhưng chân tình là điều mà ai cũng mong muốn.” Trong truyện cũng xuất hiện nhiều lần phức tạp những rối ren giữa nhiều tuyến nhân vật. Không chỉ dừng lại ở Hạ Hầu Tử Khâm, Tang Tử mà còn là hệ thống nhân vật phụ cùng những tâm tư không thể nói hết, đành nhờ câu chữ dệt thêu thành lời. Truyện dài 4 tập nên đủ để diễn tả, không bị hớ. Lời kết Ảnh bìa Truyện mệnh Phượng Hoàng của tác giả Hoại Phi Vãn Vãn Với lối Hành văn của Hoại Phi Vãn Vãn thì không thể chê được. Rất logic mà cũng rất nhân văn. Đọc mà ngẫm ra nhiều điều. Nhân sinh vốn dĩ đều phức tạp như vậy. Tóm lại bộ này đáng đọc thực sự. Khuyên bạn nên thử, chắc chắn không hối hận. Cũng đừng quên để lại review truyện Mệnh Phượng Hoàng nhé.
Thể loại Cổ đại, cung đấu, HE Độ dài 4 tập truyện Nhân vật chính Hạ Hầu Tử Khâm, Tang Tử Từ trước tới giờ mình rất ít khi chọn đọc truyện cung đấu, nhưng mà Mệnh phượng hoàng là một ngoại lệ khác. Mệnh phượng hoàng có 4 tập truyện, tính ra là cũng khá dài, nhưng nội dung hay, tình tiết, lời kể hợp lí không lan man đã tạo nên sức hút giữ chân người đọc đến hết tác phẩm. Mình phải công nhận một điều, các nhân vật trong truyện đều vô cùng thông minh, và đầy mưu kế, từ nhân vật chính đến nhân vật phụ, tất cả đều có toan tính, từng đường đi nước bước, từng lời nói đều ảnh hưởng đến những sự việc lớn nhỏ, điều này khiến mình nhiều khi đang đọc truyện phải thở dài cảm thán. Duy tang dữ tử, tất cung kính chỉ. Tang Tử , sinh ra là con của tiểu thiếp, thậm chí còn không được người ta thừa nhận vị trí tam tiểu thư, bị đối xử tàn nhẫn, bị đánh đập, ngay cả gia đinh trong phủ còn khinh miệt nàng. Một câu nói rằng tiểu thư nhà họ Tang có mệnh phượng hoàng phú quý đã khiến cho cơn hận của Tang Tử đẩy lên cao hơn, khiến Tang Tử quyết định vào cung. Nàng muốn chứng minh cho sự tồn tại của mình sau hơn chục năm bị vây trong bóng tối, muốn thực sự khẳng định vị trí của mình sau từng ấy lần bị dẫm đạp. Tang Tử năm mười lăm tuổi tiến cung dưới thân phận cung nữ, gặp được Hoàng Thượng- Hạ Hầu Tử Khâm, rồi sau đó được phong làm Đàn Phi. Một cô gái mười lăm mười sáu tuổi ở hiện đại có lẽ còn là một học sinh cấp ba tuổi ăn tuổi học vui tươi, còn Tang Tử mười sáu tuổi đã phải đối mặt với bao ghen ghét mưu toan, thoát khỏi cái chết trong gang tấc để có thể đứng vững trong hậu cung hiểm độc. Hậu cung ba ngàn giai lệ, có người có thể gặp được Hoàng Thượng để một bước lên mây, còn có người chỉ có thể mãi mãi sống trong cái lạnh lẽo của bốn bề cung cấm. Tang Tử thông minh, mạnh mẽ, bình tĩnh và nhẫn nhịn. Xuất phát từ mong muốn ban đầu về quyền lực, Tang Tử buộc phải nhẫn tâm cùng khôn ngoan để sống sót, thế nhưng trong những tranh đấu đó, tình yêu đã đến. Tang Tử yêu Hạ Hầu Tử Khâm. Tình yêu vốn được xác định dựa theo cảm giác. Mười lăm năm trước Tang Tử sống trong cô độc và hận thù, chỉ cho đến khi gặp và được Hạ Hầu Tử Khâm ôm trong vòng tay, nàng mới cảm nhận được cái gọi là ấm áp và an toàn. Thực sự thì tình yêu của Tang Tử không đến ngay từ cái ôm ấy, có lẽ còn phải từ những lời thì thầm của y, từ lần y ăn hết chỗ bánh mà nàng làm, từ khi y nói rằng y tin nàng, khi y thay nàng đỡ một chưởng của Diêu Thục Phi. Tim của Tang Tử rung lên vì Hạ Hầu Tử Khâm, nàng hiểu những gì một đế vương như hắn phải chấp nhận làm, nàng bao dung và hi sinh vì hắn. Nàng không bao giờ ra tay với con của hắn, “Chỉ cần đó là con của Hoàng thượng, ta sẽ không bao giờ xuống tay hãm hại.” , nàng có thể mạnh mẽ giúp đỡ hắn bảo vệ giang sơn khi ra trận đối mặt với hiểm nguy. Hạ Hầu Tử Khâm may mắn khi có một người như Tang Tử ở bên cạnh hắn, còn Tang Tử cũng may mắn vì cuộc đời nàng xuất hiện Hạ Hầu Tử Khâm. “Hãy tin tưởng Hoàng gia cũng có chân tình. Tam cung lục viện không phải thứ mà đế vương hy vọng nhưng chân tình là điều mà ai cũng mong muốn.” Hạ Hầu Tử Khâm, hắn là một đế vương ngang ngược, thâm sâu, thực sự phải nói là vô cùng thâm sâu, nhưng vẫn có cái trẻ con, bá đạo. Cái tính trẻ con, bá đạo ấy chỉ xuất hiện khi ở bên cạnh Tang Tử- A Tử trong tim hắn. Lần đầu tiên gặp Tang Tử khi nàng còn là một tiểu cung nữ, có lẽ hắn thấy thu hút vì sự thông minh của nàng, chỉ đơn giản là thấy thích thú thôi, thêm cả một mặt khác nữa nàng không có bất kì một thế lực nào sau lưng để đề phòng. Và sau đó, Hạ Hầu Tử Khâm đã yêu một Tang Tử đến sâu sắc, đến bất chấp, hắn là một đế vương trên vạn người nhưng lại có thể tin tưởng duy nhất Tang Tử. “Cuối cùng ta cũng có thể khẳng định được vì sao hắn ban cho ta một chữ “Đàn”. Trong Đàn 檀 chứa mộc 木, là loài cây có sức sống rất mạnh mẽ. Hắn chỉ hy vọng ta có thể giống như thân mộc kia, mạnh mẽ sinh tồn ở chốn hậu cung này, sống một cuộc sống thật tốt đẹp. Nó cũng có nghĩa là quý trọng, Hạ Hầu Tử Khâm, hắn quý trọng ta.” Hạ Hầu Tử Khâm trân trọng Tang Tử, qua một chữ “Đàn”, qua việc hắn không hề lâm hạnh nàng rất lâu sau khi đã phong phi cho nàng mà chỉ ôm nàng ngủ. “Trước đây trẫm đã từng nói, trẫm thích những người con gái thông minh, bởi vì chỉ có người con gái thông minh, mới có thể sống sót được ở đây, mới có thể đầu bạc răng long, hạnh phúc đến già với trẫm. Nhưng trẫm đã sai rồi, cho dù đó là người con gái thông minh thì sao chứ, chỉ cần đã yêu, trẫm sẽ không thể nén lòng được, lúc nào cũng muốn bảo vệ nàng. Sau này, trẫm lại cho rằng, ở một nơi như thế này, thứ tốt nhất trẫm có thể làm cho nàng, đó là giữ khoảng cách thật xa với nàng. Nhưng trẫm lại sai nữa rồi. Cho dù trẫm có làm như thế những người đó chắc chắn cũng không buông tha nàng.” Hạ Hầu Tử Khâm không muốn mọi mũi nhọn của thâm cung đều chĩa về phía Tang Tử nên có những lúc, hắn không thể quang minh chính đại mà bao bọc nàng, có những lúc hắn buộc phải làm những việc mà có thể gây ra tổn thương với Tang Tử. Chân tình giữa những mưu kế của thâm cung là như thế nào? Hạ Hầu Tử Khâm cho mình cái nhìn chân thật hơn về tình yêu của một đế vương, là vua của một nước nhưng sự bao la trong tình yêu của Tử Khâm dành cho A Tử khiến cho người vốn không hề thích việc vua chúa tam cung lục viện như mình đây phải cảm động. Ba nghìn người trong hậu cung, mỗi đêm ở cạnh một phi tần, nhưng liệu ai mới là người có thể thực sự tiến vào trong tim hoàng đế. Ân sủng chỉ rơi vào một người. Ngôi vị đế vương có quyền lực, và cũng đầy cô đơn, khi đau đớn, hắn có thể nói với người khác ” Trẫm không sao”, nhưng trước mặt nàng, hắn mới bộc lộ cảm xúc chân thực ” A Tử, Trẫm đau quá”. Ban đầu đọc truyện đôi khi mình khá bực mình vì cảm xúc giữa Tử Khâm với Phất Hy, nhưng dần dà mình cũng hiểu rằng, giữa Tử Khâm với Phất Hy chỉ còn là sự áy náy, hắn nợ Phất Hy và tình cảm giữa hai nhiều nhiều lắm cũng chỉ dừng ở sự luẩn quẩn của thứ gọi là ” mối tình đầu”- thứ con người ta không ai quên được. Từ đầu đến cuối, Hạ Hầu Tử Khâm chỉ yêu Tang Tử, dù có bao việc xảy ra, Hạ Hầu Tử Khâm cũng chỉ tin Tang Tử. Những tình yêu trong thầm lặng… Bên cạnh tình yêu mà Hạ Hầu Tử Khâm dành cho Tang Tử, hai nhân vật nam phụ si tình cũng làm cho mình ấn tượng sâu sắc, vô cùng buồn. Cố Khanh Hằng, thanh mai trúc mã của Tang Tử, chàng trai có nụ cười dịu dàng mà nàng gặp năm mười hai tuổi, người gài cho nàng chiếc lược gỗ ngày cập kê. Một Cố Khanh Hằng với tình yêu ngốc nghếch đã vì Tang Tử nhập cung mà bất chấp gia tộc, bất chấp học võ, bất chấp hiểm nguy để vào cung làm thị vệ, để bảo vệ người con gái ấy. Lời hứa của ba năm trước ” Muội muốn gì ta cũng đều cho muội”, Khanh Hằng chưa bao giờ quên. Khoảng cách giữa Cố Khanh Hằng và Tang Tử sau khi nhập cung là một trượng, một trượng ngắn, nhưng cũng đủ dài để mãi mãi ngăn cách hai người. Cố Khanh Hằng lặng lẽ chăm sóc Tam Nhi Tang Tử, nhận tội thông dâm với tì nữ, rồi lại âm thầm ra biên giới, tất cả những thứ ấy đều để đảm bảo cho sự an toàn của nàng, để nhìn nàng sống tốt. Tô Mộ Hàn, tiên sinh của nàng, Hàn Vương, và cũng là thái tử tiền triều- người tưởng như đã chết cháy trong cuộc cung biến trước đây. Tang Tử gặp Tô Mộ Hàn trong một đêm mưa sấm sét ở ngôi chùa nhỏ, sợi dây định mệnh của hai người cũng bắt đầu từ đây. Ba năm trước ở ngôi chùa đó, sau tấm rèm mỏng, Tô Mộ Hàn là một tiên sinh dạy Tang Tử cầm kì thi họa. Ba năm sau trên chiến trường, sau tấm mặt nạ màu bạc, hắn lại là Hàn Vương của Bắc tề. ” Ta chẳng qua chỉ lấy trộm một hạt trân châu của nàng, nhưng nàng lại lấy trộm cả trái tim ta” Giữa Tô Mộ Hàn và Tang Tử khác nhau một điều, là khát vọng. Trải qua sự mất mát trong cung biến, sự tàn độc mưu hại của chốn thâm cung, Tô Mộ Hàn chỉ mong được sống yên bình; trải qua bao bất công tủi nhục, Tang Tử lại đem thù hận mà dấn thân vào vòng xoáy nguy hiểm của cung cấm. Tình yêu mà Tô Mộ Hàn dành cho Tang Tử cũng đủ lớn để vì nàng mà 2 lần ngã xuống vách núi, vì nàng mà nhận một mũi tên. Hắn không muốn nàng sau này nhớ đến hắn mà chỉ có hình ảnh hắn nằm trên giường bệnh với những cơn ho, hắn không muốn Tử Nhi của hắn gặp nguy hiểm. Hắn rời xa nàng, mãi mãi, trong một buổi bình minh, may mắn là cùng chiếc hộp gỗ và hạt trân châu đó. Tang Tử yêu Tô Mộ Hàn chứ, yêu, nhưng không phải là cái tình cảm như của nàng với Hạ Hầu Tử Khâm. Con người có hỉ nộ ái ố, một chữ ” yêu” không đơn thuần chỉ có thể chỉ cái yêu giữa nam nữ như con người ta bó hẹp nó. Cho đến cùng, Mộ Hàn có chết thực hay không, chúng ta không rõ, điều mà người đọc tin tưởng sẽ là đáp án cho câu hỏi ấy. Mình đã tự hỏi rằng, nếu như cung biến không xảy ra, Tô Mộ Hàn vẫn là thái tử thì liệu Tang Tử có trở thành ” phượng hoàng” của hắn không? Và mình cũng đã tự cho bản thân câu trả lời, đó là không. Vô hình chung, tấm rèm mỏng mãi ngăn cách hai người, dù là khi mới gặp hay lúc chia tay. Và sợi dây định mệnh của hai số phận nhuốm đầy bi thương và máu cũng chẳng thay đổi. Mệnh phượng hoàng chỉ có một, người có số phận ấy cũng chỉ có một, và người đi cùng đó cũng chỉ có một mà thôi. Ba người đàn ông xuất hiện trong số mệnh của Tang Tử, ba tình yêu, ba cách gọi và cũng là ba số phận. ” Mệnh phượng hoàng” của Hoại Phi Vãn Vãn là một tác phẩm hay, có giá trị, các nhân vật được xây dựng hoàn chỉnh, tình tiết logic. Những chữ ” tình” trong truyện có nhiều mặt, dù là tình chị em, tình mẫu tử, tình yêu hay gì đi nữa đều được gói gọn cẩn thận.
REVIEW TRUYỆN MỆNH PHƯỢNG HOÀNG - KHÚC HÀNH CA NỮ QUYỀN ĐƯỢC ĐỘC GIẢ ĐÓN NHẬN NỒNG NHIỆT Những dân mọt ngôn tình đều ít nhiều đã đọc qua tác phẩm thuộc thể loại cổ trang. Nhưng một điều tất nhiên không phải ai cũng mê đắm thể loại này. Cổ trang, quay ngược về quá khứ còn mang nghĩa là cuộc tranh đấu, là tư tưởng phong kiến, là trọng nam khinh nữ. Thế nhưng, Mệnh Phượng Hoàng thật sự khác biệt. Là tác phẩm cổ trang xoá bỏ định kiến, khẳng định rằng phụ nữ có quyền tìm tới hạnh phúc. Mời các bạn cùng đọc review truyện Mệnh Phượng Hoàng. Tác giả Hoại Phi Vãn Vãn Đây là cây bút khá nổi tiếng và có thể nói là chắc tay với thể loại truyện ngôn tình đặc biệt là ngôn tình cổ trang. Vốn từ ngữ phong phú cùng hiểu biết sâu rộng đã giúp cô có lượng fan đông đảo. Các tác phẩm của cô cũng có sự thành công nhất định và được đón đọc rộng rãi. Thể loại truyện ngôn tình cổ đại. 1. Tóm tắt nội dung truyện Ảnh bìa Truyện mệnh Phượng Hoàng của tác giả Hoại Phi Vãn Vãn Xuất thân bị khinh rẻ nhưng lại có mệnh Phượng Hoàng Tang Tử là tiểu thư thứ ba nhà họ Tang nhưng lại không mảy may được ai biết tới chỉ bởi nàng là con sinh ra bởi tiểu thiếp. Mẹ nàng lại là gái lầu xanh. Mọi người đều ném cho nàng cái nhìn khinh bỉ tựa rác rưởi ô uế. Một lần thầy bói qua Tang gia và nói rằng tiểu thư nhà này có vận mệnh của phượng hoàng tức làm hoàng hậu. Nhà họ Tang vui mừng không kể xiết. Hai thiên kim tiểu thư bấy giờ được để ý và chăm chút vô cùng còn Tang Tử thì tuyệt nhiên một người cũng không hỏi thăm. Ở tuổi của đứa trẻ mười hai, còn hãy vô cùng ngây thơ và non nớt, Tang Tử sống giữa sự ghẻ lạnh của chính gia đình nàng. Lửa hận cũng vì thế mà nhen nhóm trong lòng, âm ỉ tựa than hồng. Nàng thực sự không cam lòng, nàng rồi sẽ phải tiến cung để bọn họ thấy được nàng không phải rác rưởi. Nhưng đó là ý muốn chủ quan của nàng, còn tiến cung đâu đơn giản đến vậy? Nàng làm sao để qua mắt người nhà. Tiến cung phải hiểu biết tinh thông, tài giỏi cầm kỳ thi hoạ, lễ nghi phép tắc. Nàng nào được học những thứ ấy. Trong một lần trú mưa ở con ngõ nhỏ, Tang Tử tình cờ gặp vị tiên sinh khí thế ngất trời, chắc chắn là hiểu biết hơn người. Tiên sinh năm ấy không nói rõ lai lịch mà chỉ xưng Tô Mộ Hàn. Hắn dạy nàng chữ, dạy nàng lễ nghi. Bao nhiêu tinh hoa hắn biết đều truyền dạy lại cho nàng. Tang Tử quả thật vô cùng may mắn Từ thân phận nhỏ bé, nàng dần tiến lên vị trí cao hơn, khẳng định trí tuệ và giá trị bản thân. Đến khi tiến cung, Tang Tử phải đổi thân phận với a hoàn, mang danh cung nữ mà vào cung. Không được danh chính ngôn thuận như tỷ tỷ mình. Từ thân phận nhỏ bé, nàng dần tiến lên vị trí cao hơn, khẳng định trí tuệ và giá trị bản thân. Tang Tử cũng nhanh chóng được hoàng đế chú ý. Giữa những mỹ nữ nhan sắc như mây như hoạ, chỉ có nàng là trí tuệ hơn người. Tất nhiên, hoàng thượng không phải người dễ đoán lòng, dễ đoán tâm tư. Người phụ nữ có thể đọc vị trái tim của hắn cũng không phải kẻ bình thường. Tang Tử chính là người mà hắn cần. Kết HE ngọt ngào và thỏa mãn người đọc Trải qua vô vàn sóng gió, những hỗn loạn tranh đoạt, hiểu lầm,... tình cảm của họ mới có ngày đơm hoa thành bông hoa đẹp nhất trong rừng hoa. Đó không đơn thuần chỉ là tình cảm nam nữ, mà còn khăng khít gắn kết giữa hai còn người cùng đồng điệu tâm hồn, ý chí. Một trích dẫn hay “Cuối cùng ta cũng có thể khẳng định được vì sao hắn ban cho ta một chữ “Đàn”. Trong Đàn 檀 chứa mộc 木, là loài cây có sức sống rất mạnh mẽ. Hắn chỉ hy vọng ta có thể giống như thân mộc kia, mạnh mẽ sinh tồn ở chốn hậu cung này, sống một cuộc sống thật tốt đẹp. Nó cũng có nghĩa là quý trọng, Hạ Hầu Tử Khâm, hắn quý trọng ta.” 2. Đánh giá chung về Mệnh Phượng Hoàng Ảnh bìa Truyện mệnh Phượng Hoàng của tác giả Hoại Phi Vãn Vãn Chốn hậu cung thật sự vô cùng nguy hiểm. Mặc dù là đế vương nhưng hoàng đế Hạ Hầu Tử Khâm không thể bảo vệ Tang Tử. Càng bảo vệ có nghĩa là càng nguy hiểm. Chi bằng hắn giấu yêu thương đi, đành lòng đẩy Tang Tử ra xa mình. Độc giả review truyện Mệnh Phượng Hoàng có thể thấu nỗi lòng Tang Tử cũng nên đặt mình vào vị trí Hạ Tử Khiêm. Hắn cũng đâu còn lựa chọn khác. “Hãy tin tưởng Hoàng gia cũng có chân tình. Tam cung lục viện không phải thứ mà đế vương hy vọng nhưng chân tình là điều mà ai cũng mong muốn.” Trong truyện cũng xuất hiện nhiều lần phức tạp những rối ren giữa nhiều tuyến nhân vật. Không chỉ dừng lại ở Hạ Hầu Tử Khâm, Tang Tử mà còn là hệ thống nhân vật phụ cùng những tâm tư không thể nói hết, đành nhờ câu chữ dệt thêu thành lời. Truyện dài 4 tập nên đủ để diễn tả, không bị hớ. Lời kết Ảnh bìa Truyện mệnh Phượng Hoàng của tác giả Hoại Phi Vãn Vãn Với lối Hành văn của Hoại Phi Vãn Vãn thì không thể chê được. Rất logic mà cũng rất nhân văn. Đọc mà ngẫm ra nhiều điều. Nhân sinh vốn dĩ đều phức tạp như vậy. Tóm lại bộ này đáng đọc thực sự. Khuyên bạn nên thử, chắc chắn không hối hận. Cũng đừng quên để lại review truyện Mệnh Phượng Hoàng nhé. Nguyễn Thanh Tùng
review mệnh phượng hoàng