huyền của on noãn truyện

Chiếm Nam Huyền và Ôn Noãn là nhân vật chính của câu truyện do An Ninh tạo ra. Họ bắt đầu yêu nhau khi Ôn Noãn 13 tuổi. Cái tuổi mà người đời cứ nghĩ là chỉ có thể xảy ra mối tình trẻ con, ngốc nghếch, là rung động đầu đời rồi sẽ bị vùi chôn theo năm tháng. Truyện Nàng Phi Lười Có Độc - Quyển 3 - Chương 1-2 với tiêu đề 'Độc chết đáng đời 2' Tào Tử Long thấy thần sắc này của Ôn Noãn trong lòng vui mừng, khí thế lập tức nhiều thêm mấy phần, cắn răng cố nhịn đau đớn truyền tới từ trên ngực, hừ hừ nói, "Nếu "Huyền Của Ôn Noãn": Chiếm phái mạnh Huyền hiểu lầm, nổi cơn ghen Mở đầu tập 15, Chu Lâm Lộ (Kinh Siêu) thuộc Ôn Nhu (Chu Kỳ Kỳ) về đơn vị tổ chức sinh nhật. Giữa chừng, Ôn Nhu rời đi, để Ôn Noãn với Chu Lâm Lộ ở lại. Trong lúc hai người trêu đùa nhau, chẳng ngờ rằng Chiếm phái mạnh Huyền lại xuất hiện. Huyền Nữ Kinh - Quyển 1 - Vương Thiểu Thiểu - Sách Truyện Tiểu Thuyết Trung Hoa - ebook epub pdf. Thư Viện Việt Nam. Viet Messenger. Dạ chiến Noãn Hương (1) 37. Dạ chiến Noãn Hương (2) 38. Dạ chiến Noãn Hương (3) Đó là tiên môn chí bảo của môn đồ tài năng của Cửu Thiên Ngoại truyện 29: Đôi mắt của em; Ngoại truyện 30: Truyện cổ tích "Nuôi cá" (P1) TRÙNG SINH CHI LÃNH QUÂN NOÃN TÂM_Hoàn. Tác giả: HAT131. 264636 13393 Huyền ảo. Phi tiểu thuyết. Hài hước. Siêu nhiên. Bí ẩn. Sie Sucht Ihn Der Neue Tag. “Nhiều khi, một người gặp gỡ một người là có nguyên do, em gặp anh, là để thành toàn cho anh và cô ấy, nhìn thấy hai người tay trong tay, coi nhẹ sự tồn tại của em, cho dù đau đến sắp hít thở không thông cũng vẫn hy vọng anh hạnh phúc, nhưng ai sẽ tới thành toàn em đây? Thật ra kết cục đã sớm được định sẵn rồi, cho dù em có hối hận như thế nào, cũng không thể xóa tan sự thù hận của anh đối với em, cho dù em có khẩn cầu như thế nào, anh cũng không thể từ hận đến yêu em, em sai, chỉ có thể tự mình gánh vác, nỗi đau đớn ấy đã hiện hữu, không bằng em buông tay, hưởng thụ cuộc sống ổn định, năm tháng bình yên. Huyền của Ôn Noãn, chỉ là hồi ức, em chỉ có thể chầm chậm cảm nhận tình yêu của anh đối với em trong trí nhớ, Huyền của Ôn Noãn, chỉ là một kỉ niệm, chúng ta chỉ có quá khứ, không có tương lai, vết thương đã có, không thể quay lại, em chỉ có thể cười rồi nói tạm biệt với anh, xin lỗi, em yêu anh nên mới có thể lựa chọn thương tổn anh để bảo vệ người nhà em, bởi vì anh chính là em, thương tổn anh cũng chính là tra tấn em.” Độc thoại của Ôn Noãn “Anh không biết anh sẽ hận một người đến thế, hận đến mức mỗi một đêm, máu trong người đều rít gào. Nhìn thấy em bình tĩnh, thong dong, anh thiết kế một cái bẫy chờ em nhảy xuống. Nhìn em thương tích đầy mình, lại không thể cười được, tim đau đến tột độ. Huyền của Ôn Noãn, là minh chứng tốt nhất của tình yêu của anh dành cho em, nhưng em lại khiến nó bị tổn thương, dù thế nào anh cũng phải nhìn thấy em tan xương nát thịt, để em cảm nhận được nỗi đau năm đó của anh, hận em sâu đậm, cũng có nghĩa anh yêu em sâu đậm, dù quá khứ chất chứa nhiều nỗi đau như thế, anh vẫn luôn muốn cho em một tương lai hạnh phúc.” Độc thoại của Chiếm Nam Huyền Mất một tuần để đọc xong quyển này, mất một buổi chiều để trấn tĩnh, tôi nhớ quyển sách mình từng tốn thời gian đọc nhất cũng chỉ hơn nó có một ngày, chính là quyển “Đồi gió hú”, khi đó ai cũng nói với tôi hai quyển này khác nhau quá nhiều, tôi không tin, sau đó hào hứng đi mua, tưởng trình của mình thế nào, kết quả đọc xong chỉ có bản thân mới biết mình đã thở phào bao nhiêu lần. Tôi thật không ngờ mình lại có ngày mất cả một tuần để đọc một cuốn tiểu thuyết dày 200 trang, tôi nhớ thầy giáo đã từng nói”Điểm khác nhau lớn nhất giữa Lỗ Tấn là anh trai ông là Sách của Châu Tác Nhân có thể nằm mà đọc, còn sách của Châu Thụ Nhân tên thật của Lỗ Tấn chỉ có thể ngồi đọc, hơn nữa còn như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than. Tôi có thể không hề do dự nói “Huyền của Ôn Noãn” là sách gối đầu giường mỗi đêm của tôi, vốn dĩ là muốn đọc một cuốn sách để mình ngủ ngon hơn một chút, kết quả là mỗi lần đọc xong hai chương tôi không có cách nào đọc tiếp, tôi nằm trên giường nhưng trái tim chưa từng có một giây yên lặng, hơn nữa mỗi sợi lông tơ trên người tôi đều dựng đứng cả lên. Tôi không biết An Ninh, cũng cực kì coi thường tiểu thuyết hiện đại, bởi vì tôi luôn cảm thấy mình đoán được mỗi bước của tác giả tiểu thuyết hiện đại, thật giống loại phim thần tượng của Đài Loan, đến bây giờ thật sự đã trở thành “Phim thần tượng” rồi ấy. Thật ra sách của An Ninh không quá giống người khác, trước đó tôi đã đọc “Phong Vũ” của chị. Nếu tôi biết chị từ cuốn đó, thì đến “Huyền của Ôn Noãn” khiến tôi từ biết đến khâm phục chị, không thể nói là thích, bởi vì chị có rất nhiều cách viết tôi không thích, nhưng không thể không thừa nhận, lực tác động của chị quả thực rất sâu. Huyền của Ôn Noãn, đọc hết cuốn sách, tôi nghĩ điều tôi thích nhất vẫn là cái tên này. Tên của một cuốn sách thường là tinh túy của cả cuốn sách đó, cũng giống như đôi mắt của loài rồng vậy. Huyền của Ôn Noãn, Chiếm Nam Huyền của Ôn Noãn…..Đúng thế, từ đầu đến cuối, cho dù thân phận của hai người họ là gì, có quan hệ thế nào, thật ra dưới tận đáy lòng, Chiếm Nam Huyền vĩnh viễn là của Ôn Noãn, cho dù người bên cạnh thay đổi như thế nào, cho dù đang ở nơi nào, cho dù không muốn vạch trần quá khứ ngọt ngào mà đẫm máu cỡ nào, trái tim bọn họ cuối cùng vẫn sẽ gặp lại nhau, bởi từ lâu nó đã không chỉ thuộc về bản thân mình nữa. Đoán đúng mở đầu, thấy được kết cục, thậm chí có một số việc trong lòng cũng biết rõ, nhưng hai người họ trong câu chuyện cũ này, cả độc giả nữa, sớm đã có một trái tim bị thương. Chiếm Nam Huyền Lúc đọc được một nửa, tôi từng nói với bạn “Chiếm Nam Huyền là nhân vật nam tôi không hiểu nhất từ trước đến nay.” Sau đó khi đọc xong, tôi lại cảm thấy Chiếm Nam Huyền cũng giống như nhiều nhân vật trong tiểu thuyết khác, một nhân vật nam đơn giản nhất. Một chàng trai 17 tuổi bị người mình yêu nhất vứt bỏ không lí do, mười năm ấy anh sống ra sao, anh đau khổ thế nào, có ai biết không? Tôi có thể tượng tượng ra cảnh anh cô đơn đứng trước tấm kính trong phòng làm việc, lặng lẽ dõi theo chân trời xa, rồi thì thào tự hỏi”Bao giờ em mới về?”. Anh thành lập Thiển Vũ, cố gắng kiếm tiền, giăng bẫy Ôn Noãn, từng bước đều vô cùng cao thâm, khiến người ta cảm thấy, anh yêu cô ấy sao? Hay đơn thuần chỉ là trả thù, trả thù cô gái ngây thơ ấy lúc đó vô tình. Tôi thấy Chiếm Nam Huyền từ trước tới nay chỉ có một suy nghĩ chính là muốn Ôn Noãn trở về bên cạnh anh, vĩnh viễn không rời bỏ anh. Nói đến chỉ là vì anh quá yêu Ôn Noãn. Người đàn ông cao cao tại thượng này thật ra vô cùng tự ti, anh sợ, anh sợ Ôn Noãn sẽ lại vì người khác mà rời khỏi anh, khi không thể thay đổi bản thân được nữa, anh lựa chọn thay đổi thái độ của Ôn Noãn. Anh rất hiểu Ôn Noãn, nhưng quên phải bình tĩnh, thật ra nhiều lúc nếu có thể bình tĩnh như người lạ, rất nhiều chuyện cũng sẽ không xảy ra. Ôn Noãn Tôi không thích nữ chính trong “Phong Vũ” dưới ngòi bút của An Ninh lắm, “Huyền của Ôn Noãn” cũng thế, gánh nặng trên vai nữ chính quá nhiều, đều có chút tự kỉ, nhìn như cao ngạo nhưng thật ra lại chân thật đơn thuần, nói về bản chất bọn họ đều yếu đuối. Nữ chính như thế, cốt truyện như thế thật quá nặng nề, tôi luôn nghĩ, nếu nữ chính có thể cứng rắn hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút, hoặc là kiên định hơn một chút, tình yêu của bọn họ liệu có thể không đau khổ như thế này hay không? Thật ra tôi đã đoán được Ôn Noãn chia tay với Chiếm Nam Huyền có liên quan đến Ôn Nhu, nhưng khi chuyện hai người biến thành chuyện giữa 7 người, mọi chuyện cũng bắt đầu phức tạp. Trong tình yêu nào có cái gọi là buông tha hay thành toàn, hành động càng có vẻ vô tư, trong tình yêu càng có vẻ ích kỉ, thật ra Ôn Noãn cũng là một người rất ích kỉ, cô chưa từng nghĩ đến người khác có muốn thứ cô cho họ hay không, cũng chưa từng nghĩ trong tình yêu không phải chỉ có một mình cô, mà thứ cô vứt bỏ không phải chỉ là một món đồ vật, mà là một con người có trái tim đang đập, có tình cảm. Cô từ bỏ là để lòng mình bình yên, cho nên bắt đầu từ giây phút ấy, quả đắng đã định trước chỉ có mình cô chịu đựng. Mà thứ vô tội nhất chính là những người bị liên lụy, thậm chí là sinh mệnh của người thân, khi tình yêu phải đeo xiềng xích như thế, nhất định phải dùng một cách thức đặc thù đến cởi bỏ. Thật ra trong tình yêu nào có thể phân đúng sai, nhiều lúc cho là đúng vẫn luôn là đúng đấy thôi? Có rất nhiều truyện là ý trời, có lẽ trong hiện thực sẽ không vì sự kết thúc của một mối tình mà xảy ra nhiều chuyện như vậy. Thật ra Ôn Noãn và Chiếm Nam Huyền đều xem nhẹ một chuyện rất quan trọng, khi bọn họ cùng vì cái chết của cha mà đeo gánh nặng trên lưng, liệu bọn họ có nghĩ, ước nguyện ban đầu của cha hai người khi vội vã trở về là gì? Là muốn bọn họ ở bên nhau, là muốn bọn họ vui vẻ. Nhưng một người lựa chọn trốn tránh, một người lại khăng khăng giữ tự tôn. Thời gian 10 năm cũng không thể xóa nhòa tình yêu, thế trước kia sao lại có thể dễ dàng vứt bỏ như vậy? Có lẽ thật sự là thiên ý trêu ngươi, hai người rõ ràng yêu đối phương, nhưng cách yêu lại quá khác biệt, có lẽ thật sự yêu ít đi một chút, thì sẽ thoải mái hơn rất nhiều. Tình yêu của bọn họ giống như một cuộc chiến, một cuộc chiến không có kẻ thắng người thua. Rồi khi đêm khuya mộng đến mới nhận ra, thì ra tất cả mọi người đã sớm thương tích đầy mình, thì ra tất cả mọi người đều thua….. Khi đọc cuốn sách này tôi luôn cảm thấy áp lực, giống như đang ngồi trên một chiếc tàu lượn siêu tốc, đôi khi cảm thấy mình nắm được rất nhiều, đôi khi lại cảm thấy mình đã mất đi rất nhiều. Nhưng sau khi đọc xong lại cảm thấy lòng mình càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng yên lặng, chắc cái này chính là cái gọi là “sau cơn mưa trời lại sáng”. Nói thật trong câu chuyện này cặp tôi thích nhất không phải là nam nữ chính, mà là Bạc Nhất Tâm và Chu Lâm Lộ, một người là một cô gái hoàn toàn tương phản với Ôn Noãn, mỗi thành tựu của cô đều là tự mình cố gắng, cô ấy biết quý trọng hạnh phúc của mình, cô ấy cố chấp trong tình yêu, cô ấy thẳng thắn với suy nghĩ trong nội tâm của mình. Đến tận bây giờ tôi vẫn không thể nào quên cảnh cô ấy đến nhà Ôn Noãn để chỉ trích Ôn Noãn, dường như tôi có thể nhìn thấy nỗi đau trong lòng cô ấy, đối với Ôn Noãn, cô ấy cũng không biết phải làm sao, như cô đã từng nói vừa đố kị vừa thích. Còn Chu Lâm Lộ, là playboy, anh là một playboy đích thực, là một người bạn, anh xứng đáng là một người bạn 100 điểm, nếu nói Chiếm Nam Huyền luôn gây tổn thương cho Ôn Noãn, thì Chu Lâm Lộ chính là người luôn cố hết sức ngăn chặn sự thương tổn đó, rốt cuộc anh có yêu Ôn Noãn không? Tôi nghĩ là có, chẳng qua là sau khi nhìn thấy sự kiên quyết của Ôn Noãn, anh đã khéo léo che dấu sự tồn tại đặc biệt của Ôn Noãn đối với anh mà thôi. Hạnh phúc thực ra rất gần mà cũng rất xa, trải qua một cuộc thăng trầm, bãi bể nương dâu mới tìm ra và ngời sáng. Vì yêu quá sâu sắc nên mới ôm mối hận lại càng sâu, vì yêu quá nên mới đau khổ lo sợ mà dứt bỏ trong đau đớn. Nhà văn Lam Bạch Sắc từng chia sẻ “Tội danh tồi tệ nhất trên thế giới này gọi là tình yêu”. Tôi luôn nghĩ rằng tình yêu thực ra không có gì sai, quan trọng là hai người yêu nhau đã chọn lựa ra sao và ngoặt sang một ngã rẽ như thế nào, có tạo nên sai lầm khiến họ hối hận về sau hay không? Chiếm Nam Huyền và Ôn Noãn trong tiểu thuyết Huyền của Ôn Noãn mà gần đây tôi đọc là hai nhân vật đưa đến cho tôi nhiều cung bậc cảm xúc nhất. Có giằng xe, có uất hận, có tức tối và cũng có hạnh phúc đến ấm lòng. Nam Huyền 18 tuổi yêu Ôn Noãn 15 tuổi nhưng một mình ôm trái tim rỉ máu vì bị Ôn Noãn kiên quyết nói lời chia tay. Hai người họ đã yêu trọn 3 năm, từ cái lúc còn trong sáng đến vô ngần, tuổi ô mai mộng mơ và nhìn đời luôn thấy một màu hồng trong trẻo. Tình yêu đẹp làm trái tim cũng đẹp hơn tựa viên pha lê lung linh huyền ảo. Ai bảo tình yêu tuổi ô mai là tình yêu “bọ xít”, tình yêu không đậm sâu và dễ vứt bỏ? Vậy mà hai người họ vẫn ôm trọn một mối tình si, nhớ nhung, dằn vặt lẫn nhau trong tâm tưởng. Ôn Noãn đi Anh, bỏ lại Nam Huyền chịu sự cô đơn, lạnh lẽo đến tột cùng, chờ đợi cô trong tuyệt vọng, ngay cả bản thân cô cũng là tội nhân đang chịu một cực hình đau đớn có kém gì ai. Để rồi 10 năm trôi đi trong chớp mắt… Mười năm, tuổi thanh xuân tươi đẹp của mỗi người có mấy lần 10 năm? Ai đó từng nói rằng “Chờ đợi thực ra cũng là một niềm hạnh phúc”. Tôi nghĩ rằng nó cũng đúng nhưng không hẳn vậy, chờ đợi còn là một nỗi đau khôn tả, tựa như bản thân đã rơi trúng lưới của con nhện độc, không thể thoát ra, không thể vùng vẫy, thét đến khản giọng cũng không ai tới cứu, mỗi ngày lại bị con nhện độc đến nhấm nháp từng chút một, dày vò cho tới khi đau đớn rồi chết hẳn. Chờ đợi quá lâu cũng làm cho người ta phải tuyệt vọng, trái tim từ nóng hổi cũng dần lạnh băng, vô tình. Yêu cô say đắm 3 năm, rồi lại chờ đợi cô trong 7 năm, tình yêu của Nam Huyền quá sâu đậm nên mối hận trong anh mới càng sâu, giằng xé vò nát trái tim anh từng ngày, từng giờ. Để rồi khi anh quyết định buông xuôi tất cả lại thấy cô trở về, trái tim lại một lần nữa dậy sóng, khao khát được có cô, khao khát tình yêu của cô. Thế rồi cứ giăng bẫy, hết bẫy này tới bẫy khác, bủa vây lấy cô, không cho cô có cơ hội chạy thoát, tham vọng thực hiện bằng được lời thề năm nào “Anh nhất định sẽ giàu hơn Chu Lâm Lộ. Anh nhất định sẽ khiến em tự mình quay về bên anh”. Lời thề năm nào vẫn còn găm sâu trong trái tim, bên tai vẫn ù ù về tiếng thổn thức đêm ấy khó mà dứt bỏ. Với tài trí của mình, anh làm được tất cả điều đó, khiến cô tự mình lột lớp vỏ kiên cường kia xuống mà tự nguyện thừa nhận với anh rằng Cô yêu anh, chưa bao giờ thay đổi, trong tâm trí cô, anh mãi là Huyền của Ôn Noãn. Nhưng sự trả thù vì mối hận vẫn chưa tiêu tan, vẫn còn tiếp diễn, làm tổn thương cô, làm nhục cô để rồi ôm hận và nhận nỗi đau, vết thương cho bản thân còn nhiều hơn gấp bội. Anh nói “Em đau hơn anh sao?”, một câu hỏi mà như lời khẳng định không thể hồi đáp. Tất cả chung quy cũng vì muốn cô yêu anh đậm sâu như anh yêu cô, quý trọng hơn cả mạng sống. Tôi từng tìm đọc Phong vũ và Nước bắc trời nam của An Ninh, các nhân vật nữ do chị xây dựng đều mang một vỏ ốc kiến cường tưởng chừng khó mà đánh vỡ nhưng thẳm sâu bên trong nội tâm họ rất mềm yếu, luôn cần được yêu thương và chở che. Mang trong mình chút kiêu ngạo nhưng thực ra lại rất thuần khiết, không toan tính quá nhiều. Gánh nặng trên vai nữ chính có phần quá nặng, ôm quá nhiều mối hận trong quá khứ không thể quên, tự làm khổ chính mình. Tôi luôn tự hỏi nếu nữ chính có thể cứng rắn hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút hoặc kiên định hơn, tình yêu của họ liệu có thể không đau khổ như thế này hay không? Ôn Noãn cũng không khác biệt, tự gồng mình đeo lên chiếc khóa bằng sắt nặng ngàn cân vì cái chết của cha, sự đau khổ của chị, sự tổn thương gây ra cho Huyền của cô. Trái tim cô thực ra rất ích kỷ, không suy nghĩ cho người cô yêu, vứt bỏ anh dễ dàng qua bao năm, ngoảnh lại mới nhận ra cái cô vứt bỏ không chỉ là tình cảm, là con người, mà là trái tim vẫn ấm áp biết nảy lên từng nhịp đập bồi hồi. Mãi sau này, khi đã biết hận mới biết trái tim yêu quá nhiều sẽ đau đớn nhường nào, vậy mà vẫn không thể lãng quên. Cuộc chiến tình yêu giữa hai người họ cứ dai dẳng vần vũ, không có người thắng kẻ thua mà là cả hai cùng thất bại, thương tích đầy mình mới giật mình tỉnh lại biết quý trọng tương lai và hạnh phúc đang có. “Với anh, là yêu nhiều hận nhiều. Còn cô, là mười năm lưu dấu, tấc long mười năm. Nhưng may mắn thay, năm tháng không phụ lòng người, tất cả đều trọn vẹn”. Nhìn thấy hạnh phúc viên mãn của gia đình năm người họ, viên đá trên người tôi mới được gỡ bỏ, trái tim cũng thấy bình yên phần nào. Hạnh phúc thực ra rất gần mà cũng rất xa, trải qua một cuộc thăng trầm, bãi bể nương dâu mới tìm ra và ngời sáng. Âu cũng là cái giá mà bàn tay số phận tạo nên. Không biết có phải nghiệt trái hay không? Chỉ biết quá trình đã viên mãn và đủ đầy. Vậy là thấy ấm lòng. “Hạnh phúc thực ra rất gần mà cũng rất xa, trải qua một cuộc thăng trầm, bãi bể nương dâu mới tìm ra và ngời sáng.” Huyền của Ôn Noãn từ bao giờ được đánh giá là một cuốn ngôn tình phù hợp để “gặm” những ngày trời trở lạnh. Cùng tìm hiểu trong bài review truyện Huyền của Ôn Noãn trong bài viết dưới đây. Tác giả An Ninh An Ninh là một nữ tác giả nổi tiếng trên các trang văn học mạng Trung Quốc. Các tác phẩm làm nên tên tuổi của An Ninh có thể kể đến như Nước bắc trời nam, Phong vũ, Đặt tình yêu vào một ván cờ. Huyền của Ôn Noãn cũng là một trong những điểm nhấn quan trọng sự nghiệp văn chương của cô. Thể loại ngôn tình ngược, sủng 1. Tóm tắt nội dung truyện Huyền của Ôn Noãn Ảnh bìa Truyện Huyền của Ôn Noãn của tác giả An Ninh Tình yêu thanh mai trúc mã nhưng nhiều biến cố Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật chính là Ôn Noãn và Chiếm Nam Huyền. Hai người họ yêu nhau từ thời còn đi học. Vốn được coi là tiên đồng ngọc nữ” ở trường, nhiều người ghen tỵ, cũng có cả ngưỡng mộ với tình yêu trong sáng thuần khiết của Huyền và Ôn Noãn. Tình yêu của họ cũng được hai bên gia đình hết mực ủng hộ. Tựa như hai người sinh ra là để về chung một mái ấm. Tưởng rằng họ sẽ mãi mãi bên nhau như vậy nhưng câu chuyện dần rẽ sang hướng khác khi Ôn Noãn phát hiện ra chị gái của cô là Ôn Nhu cũng phải lòng Chiếm Nam Huyền. Cô liền nảy sinh tâm lý muốn nhường Chiếm Nam Huyền cho chị gái nên thẳng thừng chia tay. Cô nhờ Chu Lâm Lộ - anh chàng yêu đơn phương cô làm bình phong thế thân để đoạn tuyệt mối tình đẹp đó. Việc hai người họ chia tay khiến cha của Huyền vội vàng về nước dù đang đi công tác ở nước ngoài và cũng tử mạng trong chuyến bay đó. Nhiều người review truyện Huyền của Ôn Noãn cho rằng là cô nhẫn tâm, tự tay giết chết tình yêu của mình. Thực lòng, Ôn Noãn làm vậy cũng chỉ vì bản thân cô muốn mối quan hệ ba người được yên ổn. Ôn Noãn đau khổ bỏ đi cùng Chu Lâm Lộ. Chiếm Nam Huyền ở lại công khai hẹn hò với bạn thân của Ôn Noãn rồi sang Mỹ du học. Đi qua sóng gió, cuối cùng họ vẫn quay về bên nhau Một thời gian lâu sau, Ôn Noãn gặp lại Chiếm Nam Huyền và trở thành thư ký của anh. Mặc dù đã đính hôn với Bạc Nhất Tâm nhưng anh không thể quên mối tình thời trung học. Trong thời gian làm thư ký cho Huyền, Ôn Noãn đều nhớ lại khoảng thời gian trước đây. Chính là anh đã hận cô, hận cô gián tiếp khiến bố anh bỏ mạng, hận cô đã rời xa anh khi tình yêu còn ở độ đẹp nhất. Vậy thì cô nguyện trả lại cho anh tất cả những thứ đó nhưng giờ anh có tiền, có địa vị, có người đẹp Bạc Nhất Tâm ở bên, rốt cuộc tại sao anh lại phải dày vò cô tới vậy? Hai người một lần nữa giằng xé tâm can của đối phương, đi qua một mối quan hệ yêu hận lẫn lộn. Chiếm Nam Huyền lại bắt đầu theo đuổi cô một cách cuồng nhiệt. Kết thúc truyện, hai người họ cuối cùng cũng được ở bên nhau sau nhiều sóng gió trắc trở. Kết thúc HE viên mãn khiến độc giả cũng thở phào nhẹ nhõm. 2. Review chi tiết truyện Huyền của Ôn Noãn Truyện chứa nhiều yếu tố “cẩu huyết” Ảnh bìa Truyện Huyền của Ôn Noãn của tác giả An Ninh Huyền của Ôn Noãn được cho là một câu chuyện chứa nhiều yếu tố “cẩu huyết”. Mối quan hệ giữa hai người thực sự quá rắc rối. Đọc xong Huyền của Ôn Noãn, mặc dù là kết thúc HE nhưng vẫn để lại nhiều ám ảnh, thậm chí là người đọc còn như thở phào cho mối quan hệ của họ. Độc giả review Huyền của Ôn Noãn cho rằng chắc chắn câu chuyện này không phù hợp với những ai không thích truyện ngược. Các yếu tố ngược khiến độc giả phải quặn lòng cho tình cảm của Chiếm Nam Huyền và Ôn Noãn. Tuyến nhân vật chính được xây dựng với cá tính mạnh Nhiều người nghĩ rằng Chiếm Nam Huyền ích kỉ khi anh đã hành hạ người con gái mà chính anh yêu thương. Nhưng nếu chiêm nghiệm lại mật lần nữa, sự thực không phải như vậy. Cả Huyền và Ôn Noãn đều là tuyến nhân vật có lòng tự trọng cao ngất ngưởng, hai người không ai nhường ai. Ôn Noãn rõ ràng hiểu anh yêu cô nên sẽ khong làm hại cô. Còn Chiếm Nam Huyền vì biết cô yêu mình nên mới tự tin trong cuộc chiến tình trường anh sẽ không phải là kẻ bại trận. Nhưng chỉ đến khi bệnh tim của cô đã đến mức nguy hiểm, anh mới thấy bản thân thật ích kỷ khi muốn trả thù cô. Tuy nhiên, anh lại không cảm thấy hối hận hay muốn quay về làm lại. Dù có cơ hội trở quay ngược quá khứ, anh vẫn sẽ chọn làm như thế, anh muốn Ôn Noãn sẽ hiểu và trân trọng tình yêu của cả hai người. Bởi lẽ “Trẻ con phải chịu đau mới biết cẩn thận mà không vấp ngã.” Tổng kết Huyền của Ôn Noãn là câu chuyện đáng đọc với những ai có thể chịu được yếu tố ngược và “cẩu huyết”, còn nếu bạn chỉ thích sủng ngọt thì nên tác phẩm này không phù hợp lắm. Gấp trang sách của An Ninh, thực sự có rất nhiều chiêm nghiệm được đọng lại, không chỉ là về tình yêu, mà còn là những biến cố trong đời. Còn bạn review truyện Huyền của Ôn Noãn như thế nào, để lại chia sẻ, cảm nhận của mình nhé. Nguyễn Thanh Tùng Contents1 Giới thiệu Truyện Huyền Của Ôn Noãn2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Huyền Của Ôn Noãn “cập nhật ngày 12/06/2023“ Trọn bộ Huyền Của Ôn Noãn Full tập được cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Huyền Của Ôn Noãn 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Huyền Của Ôn Noãn Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Đã từng bắt đầu, đã từng kết thúc Sau đó gặp lại, sau đó yêu hận đan xen Anh dùng tất cả cơ mưu đưa cô vào tròng Bởi vì, anh đã từng chỉ vào cô và thề Muốn cô tự động tự giác, tự mình quay trở về bên cạnh anh Thế nhưng cuối cùng, một lần nữa cô lại khiến anh thất vọng Anh tự tay đẩy mạnh cô vào cửa khẩu hải quan ở sân bay Xin cô đi, xin cô từ nay về sau cho anh một con đường sống. Đã từng quyết định sai lầm, đã từng hối hận bất lực Sau đó cố gắng, sau đó gần tình khiếp sợ Cô dùng hết thảy trí tuệ của mình bước từng bước tới gần anh Bởi vì cô hy vọng có thể vãn hồi lại hạnh phúc của ngày trước Nhưng anh cường ngạnh, anh lãnh đạm, anh vô tình và quyết tuyệt. Khiến cô muốn khóc, một lần nữa và một lần nữa tự nhủ phải yêu cẩn thận Cuối cùng mang theo một trái tim đau thương cả đời không thuốc nào trị dứt. Cô lên mà không biết máy bay sẽ bay về phương trời nào. Một tác phẩm được đánh giá là thách thức sức chịu đựng của độc giả cuối cùng cũng đợi được ngày “phá kén chui ra” Danh sách chương Chương 1 Bắt đầu, gặp lại Chương 2 Cạnh đoạt, Lãnh thị Chương 3 Chọn ai, manh mối Chương 4 Sát khí, Ích Chúng Chương 5 Điều tra, chân tướng Chương 6 Đánh cược, quân cờ Chương 7 Cuộc gặp lúc nửa đêm, mối tình đầu Chương 8 Từng yêu, tại sao? Chương 9 Chiến tranh lạnh, khoảng cách ưu thương Chương 10 Đại Hoa, lưu luyến Chương 11 Chìa khóa, từ chức Chương 12 Qua đêm, tin tức Chương 13 Đoạn tuyệt, ích kỉ Chương 14 Tình yêu còn sót lại, mối hận bị bỏ rơi Chương 15 Từ chối gặp, theo đuổi lại Chương 16 Ngã bệnh, kết thúc Chương 17 Chia tay, bỏ đi Chương 18 Dừng bước, kết hôn Chương 19 Khúc mắc, tình triều Chương 20 Thu mua, cơ hội Chương 21 Đường sống, đường ra Chương 22 Biến mất, quản lý Chương 23 Trở về, dẫn dắt Chương 24 Ngoại truyện Trọn bộ Truyện Huyền Của Ôn Noãn “cập nhật ngày 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment Đi đến câu lạc bộ Đằng Mạt, Ôn Noãn tìm bộ đồ trang điểm trên xe, buông mái tóc dài xuống, đeo một đôi khuyên tai sáng lấp lánh lên, vốn dĩ những trường hợp này không dùng đến cô, bộ phận quan hệ xã hội có hẳn một bầy mĩ nữ có mánh khóe nổi tiếng hạng nhất chịu trách nhiệm các quan hệ chính thức hoặc không chính thức của Chiếm Nam Huyền, nhưng lần này ông chủ Chiếm chỉ đích danh muốn Ôn Noãn tiếp khách, vẫn nên tận tâm tẫn trách nhìn mình trong gương, hiệu quả xem ra cũng không tệ lắm, nếu thay chiếc áo sơ mi tháo cúc đến xương quai xanh này bằng một chiếc váy gợi cảm tây phương hơi lộ một chút, phỏng chừng lại càng hoàn máy tính xách tay, vị khách này thì ra là người lần trước Cao Phóng đi Nhật Bản thăm hỏi, im lặng ghi nhớ thông tin, sau khi báo tên Chiếm Nam Huyền ở ngoài cửa, nhân viên phục vụ đưa cô đến trước một căn căn dặn”Tìm bốn vị tiểu thư Chiếm tổng quen thuộc đến đây.”Bồi bàn đáp ứng rồi một hơi, cầm tay nắm cửa, cô nhẹ nhàng đẩy cửa vào, nhìn vào bên trong đồng thời cười quyến rũ với hai người”Lũng Bản tiên sinh, Chiếm tổng.”Ngoài ba mươi tuổi được coi là tài năng xuất chúng Lũng Bản Thứ Sơn nhìn chằm chằm vào mĩ nhân trước mắt, mái tóc mềm như tơ của cô theo bước chân nhẹ nhàng phất phơ bên mai, chỉ cần một cái liếc mắt đã làm người ta cảm thấy cử chỉ thanh nhã vô hạn, càng đừng nói đến mày liễu tự nhiên và đôi đồng tử xuất thế trong vắt như nước sớm mai, dường như rung động lòng thanh nhã như vậy tựa những bông hồng trân quý ở trong vườn bóng trắng tung bay, cô một thân quần áo gọn nhẹ tinh tế lại không mất đi tính thời trang của Givenchy, cẩn thận hóa trang chính mình thành nữ tính thanh cao, nhưng mà nhìn quanh cũng không thể phát hiện ra nửa điểm ngạo khí sắc bén của phụ nữ, thần sắc chỉ lưu động sự thảnh thơi và bình yên, nhất là cả bộ y phục hợp thời trang kia càng tôn thêm vẻ cao quý thanh lịch của ngón tay ngọc nhỏ bé cô đang vươn lại đây dường như đang nói, khí chất nhã nhặn lịch sự bình tĩnh này giống như vừa sinh ra đã có, căn bản không thích hợp xuất hiện trong tình huống đèn mờ rượu đỏ nơi đây, nhưng dáng người yểu điệu thích hợp nhất để hôn môi, lại lả lướt mềm mại khiến người ta phải liên tục nghĩ vẩn vơ, hơn nữa nụ cười rạng rỡ và giọng nói nhẹ nhàng của cô, một lần gặp mặt ngắn ngủi, đã làm rung động trái tim Lũng Bản Thứ không chút do dự nắm lấy tay cô”Vị tiểu thư này là——“Chiếm Nam Huyền ngồi trên chiếc ghế sofa sang trọng tám người cong khóe môi, áo khoác tây phục để sang một bên, cúc áo sơ mi màu trắng đã cởi, cà vạt cũng đã kéo xuống, đàn ông luôn gợi cảm nhất trong lúc lười biếng, ngẩng nửa mặt, ánh mắt cũng lười nhác y hệt dáng vẻ của anh, sau khi nhìn thấy cô không dời đi”Thư kí riêng mới của tôi, Ôn Noãn.”Tiếng cửa lại vang lên, bốn cô gái xinh đẹp như hoa tươi cười cùng bước vào”Chào các sếp, em là Oanh Oanh, đây là Yến Yến, Hoan Hoan và Hỉ Hỉ.” Trong phút chốc tiếng nũng nịu nổi lên khắp bốn phía, vô cùng náo đi ánh mắt hơi kinh ngạc của Chiếm Nam Huyền sau đó quay đầu lại con ngươi đã trở nên trở nên lãnh đạm, Ôn Noãn cụp mắt dấu đi khóe môi hơi cong giống như anh đã từng bắt cô đến, ăn bổng lộc của vua sao có thể không theo? Chỉ là, căn phòng lớn như vậy chỉ có một mình cô tiếp khách không phải quá mức đơn điệu nhàm chán cô gái xinh đẹp nhanh chóng đi đến ngồi xuống bên cạnh hai vị tuấn nam, bộ ngực sữa cao vút nửa hở cố ý vô tình cọ vào cánh tay bọn họ, Oanh Oanh cầm bình rượu trên bàn, không nhịn được kêu lên”Woa, Chiếm tổng ngài gọi rượu vang Beatrice Fort ủ 78 năm.”Ôn Noãn thừa dịp nói;”Vậy các cô còn không mau kính hai ông chủ một ly.”Yến Yến làm nũng”Kính cách nào tuyệt hơn miệng? Hoan Hoan cô nói có đúng không?”Hoan Hoan đôi mắt quyến rũ như tơ, dán cả thân mình vào lòng Chiếm Nam Huyền ”Nếu Yến Yến nói miệng là tốt, Hỉ Hỉ chúng ta thử một lần với Chiếm tổng đi.”Gương mặt Chiếm Nam Huyền lần thứ hai nở nụ cười nhạt lười biếng, cũng không đẩy ra, hai tay ôm lấy Hoan Hoan và Hỉ Hỉ, lòng bàn tay dừng lại trên vòng eo lõa lồ của các cô, uông cạn ly rượu thủy tinh Hỉ Hỉ đưa đến bên môi, làm Oanh Oanh vỗ tay trầm trồ khen ngợi, Yến Yến bắt chước theo cũng mời Lũng Bản Thứ Sơn một ly.“Đến nữa, đến nữa.” Ôn Noãn đáy lòng đầy vui vẻ giúp đỡ”Là mĩ nữ thì kính mỗi ông chủ ba chén.”Hoan Hoan cười nói”Chỉ sợ các sếp không chịu nể mặt thôi.”Ôn Noãn phất tay lên”Sợ cái gì, nếu bọn họ không chịu nể mặt, các cô cứ quay lại ép họ nể mặt.”Mọi người cùng cười to, trong thoáng chốc ăn uống linh đình, cốc chén khẽ cô gái sau khi vui vẻ cười đùa uống hết mấy lần rượu bắt đầu đi lại, Yến Yến giúp Lũng Bản Thứ Sơn châm thuốc, Hoan Hoan đứng dậy hát, Hỉ Hỉ rung chuông gọi người mang thêm rượu bản hợp đồng bị Chiếm Nam Huyền tùy tay vứt ở một bên, Ôn Noãn rót đầy ly, uyển chuyển không xương nhìn về phía đối diện, “Lũng Bản tiên sinh, tôi kính ngài một ly?”Lũng Bản Thứ Sơn nhìn chằm chằm vào mắt cô, giống như đang xác định cô có ý gì, sau một lúc anh ta buông Oanh Oanh ở khuỷu tay ra, lộ ra vẻ tươi cười mê người”Chỉ một ly? Tôi còn tưởng Ôn tiểu thư sẽ kính tôi ba ly cơ.”“Nếu Lũng Bản tiên sinh đã phân phó, tôi đây cung kính không bằng tuân lệnh.” Cô cười đáp, mắt không chớp, uống liên tục ba chén xuống cô gái cao giọng trầm trồ khen ngợi, Oanh Oanh thông minh nói”Đến đây đến đây, em sẽ thỏa mãn Lũng Bản tiên sinh.”Lũng Bản Thứ Sơn vô cùng vui vẻ cũng uống cạn ba bọn họ vui vẻ náo nhiệt Chiếm Nam Huyền vẫn làm ngơ như trước, giống như hoàn toàn không liên quan đến anh, chỉ chuyên tâm đưa bàn tay thon dài tiến vào vạt áo Hỉ Hỉ, cái miệng nhỏ nhắn của Hỉ Hỉ uống đầy rượu rồi sau đó chuyển hết toàn bộ vào trong môi lưỡi của anh, hai người đang chìm đắm trong không gian dịu người ngồi đây đều đã quen nhìn cảnh phong nguyệt này, tự nhiên sẽ làm như không thấy gì, Oanh Oanh bỏ đi hát cùng Hoan Hoan, Ôn Noãn đứng dậy đi qua giúp Lũng Bản Thứ Sơn rót rượu, khi xoay người sợi tóc như nước thả trên má, trong nháy mắt bất thình lình bị anh ta bắt lấy cổ tay, cô chóng mặt ngã vào trong vòng tay anh đôi mắt ưng hẹp dài của Lũng Bản Thứ Sơn nổi lên mờ ám”Không bằng tôi cũng giúp Ôn tiểu thư uống rượu?” Nói xong liền bưng ly rượu định uống vào trong trong vòng tay anh ta vẫn không nhúc nhích, Ôn Noãn lẳng lặng nhìn anh ta, cuộc tụ họp hoa nguyệt của tuấn nam mĩ nữ dạy người ta xa hoa đồi trụy như thế này ư? Tại sao giờ phút này nội tâm cô lại bình tĩnh như vậy, như biển rộng ngày không gió, lại giống như cả thế gian đã mất đi, mười năm trước đây đã sớm sống mà không thể Bản Thứ Sơn giật mình, không hiểu tại sao cô gái một phút trước vừa cố ý tiếp cận hắn, tại sao trong nháy mắt đôi đồng tử lại trở nên vô cùng bi thương, giống như nỗi đau đã ẩn dấu rất lâu, khiến người ta không đành lòng nhìn chăm chú, hắn theo bản năng chuyển dời tầm mắt, nhưng khi ngẩng đầu lại bắt gặp ánh mắt âm trầm tựa tiếu phi tiểu của Chiếm Nam giác một chút không thích hợp chồng chất trong lòng Lũng Bản Thứ Sơn tạo thành một dòng suy nghĩ, mà trong nháy mắt hắn mê muội Ôn Noãn đã thoát thân không chút dấu vết, lấy ly rượu trong tay hắn một hơi cạn mắt lãnh lẽo của Chiếm Nam Huyền đảo qua mặt cô, sau đó nghe những lời nói đùa nhỏ nhẹ của mĩ nhân trong lòng cúi đầu cười như không nhận ra sự cảnh cáo vô hình như có như không của anh, cô ngồi lại chỗ, cười như cũ nói”Lũng Bản tiên sinh, không bằng chúng ta chơi trò phạt rượu đi.”Lũng Bản Thứ Sơn không thể suy nghĩ ra sự cảnh cáo mơ hồ kia rốt cục có ý gì, nhưng ngay cả như vậy, sự khôn khéo của người làm ăn vẫn không biến mất”Ôn tiểu thư muốn cược cái gì?”Ôn Noãn mỉm cười”Nếu tôi thua, tôi đến giúp Lũng Bản tiên sinh uống rượu, thế nào?” Trong hai mươi lăm năm tuy rằng đàn ông hôn qua không nhiều lắm, nhưng cũng chỉ là một nụ hôn mà thôi, cô không để ý nhiều đến việc này, ít nhất bộ dáng hắn cũng không làm cô ghét, cô vẫn luôn thích ngắm các anh nam tính đẹp trai, man, tuấn tú, dịu dàng, mạnh mẽ, nói thẳng ra là, cô thích trai đẹp.“Vậy nếu tôi thua? Có phải bây giờ ngay lập tức kí hợp đồng Chiếm tổng mang tới không?” Phải biết rằng Chiếm Nam Huyền mang bản hợp đồng này đến chỉ cho hắn xem qua, định ngày mai sẽ bàn bạc với hắn, đêm nay đơn giản là chạm mặt giải trí một chút thôi, hắn thậm chí còn không biết các điều kiện Thiển Vũ.“Đúng, ngài và tôi, thua hay thắng, tỉ lệ 50%, vô cùng công bằng. Cá cược không?”Lũng Bản Thứ Sơn nở nụ cười”Ôn Noãn tiểu thư, cô đang dùng kế khích tướng sao?”“No, no, no.” Ôn Noãn đong đưa đầu, nói nghiêm túc”Tôi dùng mĩ nhân kế.”Lũng Bản Thứ Sơn cười rộ lên”Hay cho mĩ nhân kế, được! Tôi đánh cược với cô một phen.”“Lũng Bản tiên sinh quả nhiên có khí phách.” Cô càng thêm tán lòng lại khẽ thở dài, đây là thiên tính của đàn ông sao? Biết rõ là cô đang khích tướng, hắn vẫn không kiềm chế được muốn tỏ vẻ anh hùng ở trước mặt ra đàn ông hay phụ nữ cũng đều giống nhau, càng xinh đẹp càng kiêu ngạo, càng thích xòe đuôi khổng dù sau chuyện này hắn tất nhiên sẽ cảm thấy được, cách làm muốn lưu lại một ấn tượng tốt cho cô thật ra hoàn toàn không cần thiết, nhưng trong bầu không khí này, trong giờ phút đối mặt với cô này, chủ nghĩa anh hùng làm hắn không thoát khỏi tâm ma của nam giới, khát vọng muốn đoạt được sự kính ngưỡng của một phụ nữ như người mở bát xúc xắc ra, Lũng Bản Thứ Sơn là 335, Ôn Noãn là kém một chút, thật may mắn, Ôn Noãn Bản Thứ Sơn sảng khoái lập tức hạ bút kí vào bản hợp đồng, mục đích của cô đến đây là đã hoàn ánh mắt ám chỉ càng lúc càng dày giống như một lời tuyên cáo, đây mới là bắt đầu, màn đêm, còn lâu mới kết thúc, trong lòng cô hiểu rõ, nếu không thể tìm cách đá bay ý định với cô trong đầu hắn, thứ nhanh sẽ đến là lời mời của hắn với như đợi hắn mở miệng, có lẽ, cô sẽ không còn cách nào quay lại trò chơi này là cô khơi mào, là cô trêu chọc trước, cho nên sau này không thể từ chối, nếu không sự phô trương và hợp đồng mới kí kia cho dù có thể thực thi đúng hạn cũng sẽ gặp khó khăn rất Noãn miệng cười không đổi tiếp tục kính Lũng Bản Thứ Sơn mấy ly, sau đó gọi Oanh Oanh Yến Yến về hầu hạ khi khử bỏ không khí ái muội, Hỉ Hỉ ánh mắt phong tình vẫn dán chặt vào Chiếm Nam Huyền rốt cục cũng đứng dậy hát, cô miễn cưỡng đứng lên, dời bước đến bên cạnh anh, ngồi xuống, đầu hơi ngửa ra đằng sau, thoải mái gối lên cánh tay anh vắt ngang qua sofa, làm bộ hoàn toàn không phát hiện ra sự kinh ngạc chợt lóe lướt qua gương mặt Lũng Nam Huyền nghiêng đầu qua, bắt đầu từ khi cô bước vào gian phòng xa hoa này, cuối cùng cũng nhìn cô lần thứ ngươi anh màu rất tối rất sâu, sâu không thấy đáy làm cô khiếp sợ trong sử dụng một ít thủ đoạn ngoài dự đoán của anh, hoàn thành bằng tốc độ cực nhanh, có lẽ đây không phải là việc anh muốn cô làm trong đêm nay, cô không biết nó có làm anh vừa lòng không, anh vốn dĩ cũng không yêu cầu cô làm vậy, cô vốn cũng không việc gì phải làm như thế, nhưng cô vẫn cứ làm như vậy, bởi vì đêm nay cô hiếm khi không có tâm trạng giữ vẻ mặt tươi khi đến cô đã có một chút chán ghét buồn bực, mà muốn đợi tình huống này kết thúc cũng giống như phải đợi trời hoang đất già. Cô chỉ muốn nhanh chóng giải quyết xong để anh không có cách nào giữ cô lại, sau đó thừa dịp rời lấy tờ giấy trên bàn, cô lau từng chút từng chút son dính trên viền môi anh, trong mắt người ngoài động tác của cô vô cùng tự nhiên mà thân thiết, giống như trước kia đã từng làm trăm ngàn lần, các cô gái lặng lẽ trao đổi ánh mắt, vô cùng thông minh không ai chạy đến ngồi bên cạnh anh, làm bộ như không chú ý tới, chỉ dụ dỗ Lũng Bản Thứ Sơn uống Nam Huyền vẫn không nhúc nhích, thái độ từ đầu đến cuối không hề thay đổi, cứ vô cùng lạnh lùng như vậy nhìn cô, màu sắc con ngươi dưới ánh đèn neon lúc đậm lúc nhạt, cái gì cũng không tim Ôn Noãn bắt đầu chùng xuống, lại giống như phập phồng hướng lên trên, ứ đến cổ biết, Lũng Bản Thứ Sơn ngồi đối diện tựa như không chút để ý cũng giống cô, đều đang đợi, đợi một câu hoặc một động tác của Chiếm Nam Huyền, đợi anh ngầm thừa nhận cô là người của anh, hay là sẽ nhẹ nhàng bâng quơ đẩy cô ra, thành toàn tâm nguyện của Lũng Bản Thứ khi bắt đầu cá cược với Lũng Bản Thứ Sơn, cô đã ép mình phải đánh cược cho dù mình làm càn như thế nào, Chiếm Nam Huyền cũng sẽ không đưa cô cho người đàn ông giờ phút này, cô không dám khẳng mắt lạnh lùng vô tình của anh như đang nói, anh không có hứng thú giúp cô thu dọn cục diện rối rắm, cô thích đùa với lửa thì chờ tự thiêu Noãn thầm đếm trong lòng, ba, hai—-khi cô đang nghĩ Chiếm Nam Huyền đột nhiên kéo vai cô, cố định lại vị trí cho cô, cuối cùng cũng mở miệng nhưng không phải là nói với cô”Oanh Oanh, chọn một bài.”“Chọn bài gì?”“Nothing compares to you.” Ánh mắt anh từ đầu đến cuối tập trung vào cô, “Hát cho tôi nghe.”Trong tức khắc Ôn Noãn chỉ cảm thấy tim thắt chặt đến không thể thở là điều kiện của anh, cô muốn anh giúp thì phải làm theo lời anh nói, hơn nữa bây giờ cô không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ trừ phi cô có thể rời khỏi anh, nếu không cô không có cơ hội giũ tay bỏ đi không quan tâm, tuy rằng giờ đây cô không có tâm trạng chơi loại trò chơi này, nhưng cô hiểu rõ hơn bất kì ai, sự tàn nhẫn mờ mờ ảo ảo dưới lớp vỏ mỏng manh của anh một khi đã kích động sẽ trở nên dữ dội như thế nào, vì đạt được mục đích anh sẽ không tiếc phá hủy bất cứ thứ sâu điều chỉnh lại tâm trạng, gương mặt giãn ra nụ cười trong sự bất lực mới biết, cuộc đời có chuyện gì mãi mãi giữ nguyên? Cô đầu hàng, cô phục tùng, nếu anh muốn nghe, cô hát, cái gì cũng hát.“Tôi không mang kính, không thể nhìn rõ màn hình.” Cô chợt nhớ tay cô bị cầm chặt không thể cử động, anh hạ mắt nhìn vào cổ áo viền ren của cô,”Cô không nghe rõ à? Tôi nói là hát cho tôi nghe.”Không biểu lộ bất cứ thứ gì, đối với cô như gần như xa, thái độ của Chiếm Nam Huyền với cô càng khiến Lũng Bản Thứ Sơn ở một bên hồ nghi, cũng càng thêm cẩn thận, hắn không thể nhận biết rõ ràng, cô gái xinh đẹp này đối với Chiếm Nam Huyền mà nói rốt cục cũng giống như mấy cô gái có thể tùy ý vui đùa, hay là khác hẳn họ, hắn không thể xác định anh gọi cô ấy tới là để chiêu đãi vị khách là hắn đây, hay là vì để cô ở bên cạnh vậy, hắn sẽ không bao giờ cư xử tùy tiện trong tình huống này, hợp đồng có thực thi hay không không quan trọng, điều quan trọng là, nếu Chiếm Nam Huyền vì nể mặt hắn mà mở chai rượu vang Beatrice Fort ủ 78 năm, hắn cũng không muốn mình dễ dàng mắc sai lầm đắc tội với Chiếm Nam Bản Thứ Sơn đối với Ôn Noãn mà nói đã trở về an toàn, ngược lại, thứ cấu thành nguy hiểm cho cô lại là người cô cứ tưởng rằng là an toàn nhất, cái gọi là thế sự như bàn cờ, đại khái là như vậy, chỉ trong phút chốc đã trở nên rối điệu tâm hồn quen thuộc vang lên trong căn phòng, Chiếm Nam Huyền chỉ phun ra một chữ”Hát.” Nếu cô không làm, anh sẽ xé áo cô ngay tại đây rồi ném cho Lũng Bản Thứ Sơn, ánh mắt anh đã biểu thị rõ ràng, nếu cô không theo anh nhất định sẽ làm chiều anh dùng cô làm mồi để diễn một trò không rõ dụng ý ở trước mặt Bạc Nhất Tâm, vì thế cô lôi bốn vị tiểu thư kia ra làm khoảng cách với anh, cũng thành công dùng người đàn ông khác làm anh tức giận, rõ ràng đã đúng như ý muốn, tại sao nội tâm lại càng bi thương đau buồn, cô rốt cuộc đang làm cái gì? Tấn công và phòng thủ như vậy ngoài trừ thể hiện rõ ràng sự yếu kém của bản thân còn có ý nghĩa gì khác? Ôn Noãn nhắm mắt lại, nhớ lại cặp mắt xanh thuần khiết của Sinead O’Connor, nghĩ mãi không hiểu rốt cuộc là ở trong tâm trạng như thế nào, cô ca sĩ đó lại cạo trọc đầu mình, không micro, cô nhẹ nhàng hát bên cạnh vai mười lăm ngày và bảy tiếng trôi qua Kể từ khi em mang tình yêu đi xa Anh lang thang suốt đêm và ngủ vùi ban ngày Kể từ khi em ra điTừ khi em ra đi, anh có thể làm bất cứ điều gì anh thích Anh có thể ngắm nhìn bất cứ người nào anh muốn. Anh có thể ăn tối trong một tiệm ăn sang trọng Nhưng không có gì………. Anh nói rằng không có gì có thể mang những nỗi buồn đi xa Bởi vì không có gì có thể sánh được…. Không gì có thể sánh được với em. *Cô đã rất nhiều năm không hát, lại biết rõ bài hát này như mỗi ngày đều hát nó, nó cứ khắc chặt vào óc cô như thế, có lẽ cả đời này không thể thoát được, hát xong cô cúi đầu, hy vọng mái tóc dài có thể che đi tất cả những cảm xúc không nên có vào lúc này.“Tôi muốn đi toilet một lát.”Thật lâu sau, anh mới buông lỏng tay đi ra ngoài cửa, từng bước không ngừng đi ra khỏi câu lạc bộ, lên xe nhanh như chớp rời đi.* Bài hát “Nothing Compares To U” được Sinead hát để tưởng nhớ người mẹ đã mất. Đây cũng là bài hát đã gây sốc cho nhiều khán giả khi Sinead quyết định cắt mái tóc của mình. Để phù hợp với cốt truyện nana đã chuyển nó thành một bản tình qua yên ả như dòng nước, nhưng công ty lại xảy ra chuyện kì Noãn nhìn bản hợp đồng và kế hoạch trên tay mình, không thể hiểu nổi tại sao mấy ngày liên tiếp đều là như thế, gần trưa rốt cục cũng có thời gian rảnh, cô đi tìm Cao Phóng hỏi thẳng vào vấn đề”Tại sao Thiển Vũ lại tranh dự án với Đại Trung?” Trùng hợp một hai lần cô có thể hiểu, nhưng dạo này đây đã là cái thứ năm.“Lần trước Đại Trung cướp dự án của Ích Chúng vốn đã nằm gọn trong tay chúng ta, các đồng nghiệp ở bộ phận kinh doanh vất vả một tháng kết quả lại bị Chu Lệnh Hồng nẫng tay trên, trong lòng mọi người vô cùng tức giận, cũng bắt tay vào phá hoại hợp đồng của Đại Trung, Đại Trung lại qua tranh, đi đi lại lại cứ tranh nhau như vậy thôi.”Ôn Noãn nhíu mày, cũng không phải là trẻ con đánh nhau giận dỗi, mỗi vụ làm ăn đều phải hao tốn rất nhiều sức người sức của, không tiếc vốn gốc tranh đi đoạt lại như vậy, chỉ sợ cuối cùng cả hai đều bị thua thiệt.“Tổng giám đốc biết không?” Cô Phóng nở nụ cười”Cô cho rằng cậu ta không biết?”Ôn Noãn cụt hứng im lặng, thì ra vốn không liên quan đến bộ phận kinh doanh, chiến tranh là một tay Chiếm Nam Huyền khởi xướng, chỉ không biết là nhằm vào Chu Lệnh Hồng hay Chu Lâm Lộ mà thôi, nhưng kết quả cuối cùng cũng giống nhau, thứ anh dựa vào tài lực hùng hậu muốn công kích chính là cả công ty Đại Trung.“Ôn Noãn, có thể hỏi cô một chuyện không?”“Xin cứ nói.”Cao Phóng lơ đãng nói”Thời gian cô ở tầng 66 ngắn như vậy, sao lại có thể làm việc ăn ý kinh người với Chiếm Nam Huyền đến thế?” Phải biết rằng bất cứ thư kí nào của cậu ta ít nhất cũng phải mất nửa năm mới có thể tạm quen tính nết của cậu Noãn ngẩn người, chuyện này nên trả lời thế nào đây? Nói mình thông minh tuyệt đỉnh? Hay là nói mình giỏi hiểu ý người khác?Cao Phóng cười”Cô không trả lời cũng không sao, tôi đơn giản chỉ tò mò thôi.”Nghĩ một lúc, cô nói’Tôi quen anh ấy từ trước. Tôi đi đưa bản hợp đồng này cho bộ phận tư pháp, tí nữa nói chuyện với anh.” Không muốn nói tiếp, đành phải tìm cớ bỏ chạy lấy Phóng cười nhìn cô rời đi ra khỏi bộ phận tư pháp còn 10 phút nữa là tan tầm, Ôn Noãn không lên lầu nữa mà trực tiếp đi đến cantin, trên đường đi qua chiếc cầu hành lang tầng 4, cô đi vào vườn hoa trên không ở ngoài cây cầu, tìm một chỗ yên tĩnh, ngồi xuống một cái ghế sắt nghỉ ngơi, nhìn những bông hoa xa gần không biết dù Cao Phóng không nói ra Ôn Noãn cũng biết trong lòng anh ta đã suy nghĩ cái gì, thứ anh ta tò mò chính là tại sao Chiếm Nam Huyền biết rõ quan hệ của cô và Chu Lâm Lộ mà vẫn bổ nhiệm cô không chút phòng vệ, tại sao trong vụ làm ăn lần trước, cho dù xảy ra chuyện gì từ đầu đến cuối anh vẫn không hề nghi ngờ đó đương nhiên là có ngọn một việc xảy ra trên người chúng ta, kỳ thật tất cả đều đã được định dụ như nói, vận mệnh an bài một người nào đó quen biết A, có thể là vì để anh ta thông qua A để quen được B, sở dĩ để anh ta quen B, có thể là vì thông qua B anh ta có thể có được một công việc nào đó, hoặc có thể trợ giúp anh ta chuyện gì, hoặc đạt được ý muốn của anh ta, sau đó anh ta lại quen C, mà C này có thể mang đến bất hạnh cho anh ta, mà bất hạnh này có thể chính là kiếp nợ của anh là, người nào đó vừa quen A, lại vừa quen B, sau đó nhờ anh ta mà A, B quen nhau, sự quen biết này từ nay về sau sẽ làm thay đổi vận mệnh của A và B—–giống như cô, Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất hồi trước qua Ôn Nhu quen với Chiếm Nam Huyền, sau đó Chiếm Nam Huyền lại qua cô mà biết Bạc Nhất Tâm, có lẽ ông trời để cô, Chiếm Nam Huyền, Bạc Nhất Tâm ở những nơi khác nhau lại gặp gỡ trong vòng tròn luẩn quẩn, đúng là muốn qua cô để thành toàn tình duyên cho hai người kia?Quan hệ giữa người với người cứ ảnh hưởng đến nhau như vậy, một móc cài một móc, cuối cùng tạo nên một vòng không ai có thể chạy đang suy nghĩ ngẩn ngơ, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nói thấp vọng lại từ gần đây.“Thật sự không phải là em cố ý, em không biết là sẽ như vậy.” Một tiếng khóc nức nở mang theo hối hận và sợ hãi, dường như đến từ người cô nhìn xung quanh, xác định tiếng nói chuyện phát ra từ phía sau vách hòn non bộ xanh biếc liên miên hoa nở rực rỡ.“Đừng lo, nói rõ ràng thì sẽ không sao.” Giọng nam đáp lại hòa nhã này dường như cũng không xa lạ.“Bạc tiểu thư nói muốn tìm em uống chén trà tâm sự, em nghĩ cô ấy là bạn gái Chiếm lão đại dù sao cũng không thể đắc tội được, hơn nữa trong lòng em nghĩ có thể là cô ấy muốn biết trong công ty còn ai thích Chiếm lão đại, hơn nữa khi cô ấy đi tới cũng giống vẻ chỉ tiện miệng hỏi thôi, cho nên em liền nói chuyện của Đỗ Tâm Đồng cho cô ấy, em còn cố ý không nói gì về chị Ôn, thật đấy, không phải em cố ý đâm chọc đâu!”“Đừng lo, Ôn Noãn không phải là người hẹp hòi, chỉ cần thẳng thắn nói cho cô ấy là sẽ không có việc gì.”“Nhưng mà….chị ấy không để ý đến em, em có vài chuyện muốn nói với chị ấy, nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng khách khí của chị ấy trong lòng lại cảm thấy sợ hãi, không dám nói gì….em thực sự rất khó chịu, cho nên mới…mới tìm anh…”Ôn Noãn lặng lẽ đứng dậy, im lặng rời đi, trở về hành lang cây cầu trên qua lớp kính thủy tinh màu xanh, bầu trời quang đãng ánh mặt trời chiếu khắp nơi, tâm trạng mù mờ mấy ngày nay cũng bị phá ra một cái khe, vốn tưởng rằng mỗi một người bị người bên cạnh phản bội từ khi sinh ra đã là số mệnh, nhưng thì ra, ít nhiều vẫn còn ngoại gian ăn cơm trưa đã muộn, trong nhà ăn lịch sự sạch sẽ của công nhân viên chức chỉ còn lác đác vài bóng người, cô chọn một chỗ cạnh cửa sổ, phục vụ lập tức đưa món ăn tới, cô vừa mới ngồi xuống, đã thấy Đỗ Tâm Đồng chạy tới đón ở một góc phòng không ai chú ý, tựa như đã đợi cô rất lâu.“Có thể nói chuyện với cô không?” Đỗ Tâm Đồng thế tạo con người cũng đả thương con người, bây giờ khuôn mặt cô ta tiều tụy, sự kiêu ngạo đã sớm mất hết, trong giọng nói mang theo sự khẩn cầu khép nép, Ôn Noãn bình thản nói”Cô tìm nhầm người rồi.” Người cô ta nên tìm là Bạc Nhất Tâm mới Tâm Đồng không chờ cô mời ngồi xuống chỗ đối diện cô.“Bạc Nhất Tâm vốn đồng ý với tôi nếu gặp chuyện không may cô ấy sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ, nhưng mấy hôm nay tôi không thể gọi được cho cô ấy, hôm nay là thời hạn cuối cùng tôi và Như Khiêm phải rời đi, tôi thật sự hết cách mới phải tìm đến cô….Chiếm tổng muốn đuổi việc tôi, tôi không có gì oán hận, nhưng là tôi ngu ngốc cam tâm bị người ta lợi dụng, tôi biết, nhưng Như Khiêm vì tôi mà bị liên lụy, anh ấy căn bản không biết gì hết, tôi xin cô hãy tha thứ cho anh ấy.”“Cô nói quá rồi. Cho dù cô tin hay không, chuyện này tôi không để ở trong lòng.” Tha thứ hay không tha thứ không quan trọng, cho dù là với Đỗ Tâm Đồng hay Quách Như Khiêm cô hoàn toàn đều không có cảm giác, trước kia là đồng nghiệp trong công ty, hôm nay cũng vậy, không hơn, hận một người phải trả giá tinh thần quá lớn, cô hà tất phải làm chuyện mất nhiều hơn được.“Vậy cô có thể cầu xin Chiếm tổng giúp không, để Như Khiêm được tiếp tục ở lại trong công ty? Anh ấy là nòng cốt của bộ phận kĩ thuật, cho dù anh ấy không có công lao nhưng cũng có khổ lao, cho dù giáng chức hay điều đến vùng sâu vùng xa cũng được, chỉ cần đừng đuổi anh ấy.”Thiển Vũ thành lập mười năm chưa từng đuổi một nhân viên nào, cho dù Quản Dịch có cho bọn họ cách từ chức để chạy lấy người, nhưng sau này khi đi xin việc ở các công ty khác bọn họ cũng rất khó tự bào chữa, hơn nữa Quách Như Khiêm là làm về kĩ thuật, nếu cứ rời khỏi Thiển Vũ như vậy, chẳng khác nào không thể sống yên ở nơi này.“Coi như là tôi cầu xin cô.” Thái độ quật cường của Đỗ Tâm Đồng khiến cô phải chú ý, giống như bây giờ Ôn Noãn có bắt cô phải ba quỳ chín lạy, cô ta cũng sẽ không do Noãn nhẹ nhàng thở dài, trước khi bọn họ làm việc này tại sao không nghĩ tới tiền đồ của mình sẽ bị mất, mất bò mới lo làm chuồng không phải lúc nào cũng có thể sửa được, cô bình tĩnh nói”Không phải là tôi không muốn giúp cô, mà là chuyện tới nước này nhất định phải có người đứng ra chịu trách nhiệm.”Ngoài cách này ra, không còn cách nào khác có thể hạ hỏa trong lòng Phan Duy An của Ích dù tổn thất của Thiển Vũ không phải tất cả đều do bọn họ gây ra, nhưng Chiếm Nam Huyền ở trên cương vị một doanh nhân, đừng nói chỉ là hai người bọn họ, nếu cần phải đuổi việc tất cả mọi người trong bộ phận kĩ thuật, để bảo vệ danh dự của công ty anh cũng sẽ quyết đoán hành sự, hậu quả như vậy khôn khéo như Đỗ Tâm Đồng tại sao trước đó không đoán ra? Mà vẫn cố tình ôm may mắn đi lấy thân thử Tâm Đồng mặt trắng bệch, sự thật đã bày rõ rành rành trước mắt, cho dù là cô ta hay là Quách Như Khiêm, đã chắc chắn không còn khả năng tiếp tục ở lại Thiển Vũ, cô ta nắm chặt tay không nói gì, thần sắc tuyệt vọng và bất lực, một lát sau cô ta đứng dậy, hơi cúi đầu trước Ôn Noãn”Thật xin lỗi.”Cũng không nói nhiều, nói xong ba chữ này liền xoay người rời Noãn tiếp tục ăn cơm, tốc độ chậm tựa như đang suy nghĩ gì đó, ăn xong cô buông đũa xuống, lấy khăn lau miệng và đầu ngón tay, cô cầm lấy điện thoại.“Lâm Lộ? Có chuyện muốn thương lượng với anh một chút.”Đỗ Tâm Đồng và Quách Như Khiêm buồn bã đúng hạn biến mất khỏi Thiển Tiểu Đại cuối cùng cũng không bị điều đi, nhưng không khí tầng 66 đã không thể so nổi với hồi trước, tuy rằng Ôn Noãn vẫn ôn hòa khách khí lễ độ nhưng khi Đinh Tiểu Đại nói chuyện với cô không tự chủ được mang theo một chút cẩn dù là tình yêu tình bạn hay tình thân, đều là những thứ dễ vỡ, một khi đã xuất hiện vết nứt sẽ rất khó khôi phục lại nguyên dù là ai có lỗi với ai, vết nứt kia như một con dao hai lưỡi, một lưỡi đả thương người, một lưỡi làm thương ngày vẫn như lúc trước, chỉ ngoại trừ Đỗ Tâm Đồng gửi cho cô một tấm thiệp cảm ơn từ nơi Ôn Nhu, đã rất lâu rồi không xuất Noãn gọi điện thoại cho cô”Vẫn bận lắm à?”Ôn Nhu liên tục tố khổ”Thị trường chứng khoán mỗi ngày đều tăng giá, cảnh như vậy vạn năm khó gặp, ngày đêm làm việc vất vả khiến tao chỉ còn lại nửa cái mạng tàn tạ, mày nói tao có bận không?”“Cũng được, ít ra còn nửa cái mạng để mỗi ngày nhìn tiền lên như thuyền gặp lũ. Cuối tuần tới ăn cơm chứ?”Ôn Nhu bỗng nhiên hỏi lại”Tại sao mày không bao giờ đến chỗ của chị?”Ôn Noãn giật mình, vội đáp”Bởi vì chị có bao giờ nấu cơm đâu, em đến ăn gió Tây Bắc à?”Ôn Nhu im lặng, gợi sang chuyện khác”Tối hôm lễ Đoan Ngọ, Chiếm Nam Huyền ở dưới nhà mày.”“Anh ấy năm nay đã hai mươi tám tuổi tuổi.” Không phải mười tám tuổi.“Tin hay không tùy mày. Không phải là tao dẫn cậu ta đến.” Lúc cô tới xe cậu ta đã đỗ ở đấy rồi.“Đừng nói về anh ấy nữa, lúc nãy em tìm được vài món ngon, chị muốn ăn trai vani chanh hay là bò bít tết?”Ôn Nhu đột nhiên nổi giận”Nếu cho đến tận lúc này rồi mà mày vẫn không muốn nói, vậy cứ như thế đi.” Trực tiếp cúp điện thoại Noãn ngây người rất lâu, mới đặt ống nghe trở lại chỗ năm trước, từ khi cô trở về học thậm chí đến bây giờ đã đi làm, Ôn Nhu đã từng trói buộc cả trái tim mình vào cũng một chỗ với cô, có lẽ dù rằng thời gian trả giá chưa từng ngừng lại, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không đạt được khát vọng cô đáp lại như mong muốn, Ôn Nhu hết lòng giúp đỡ rốt cục cũng cảm thấy vất vả và chán chường, không còn lòng dạ nào quan tâm, không hợp liền tỏ rõ thái tuần Ôn Noãn vẫn dậy sớm như trước, đi vào thư phòng rồi không đi ra từ nhỏ đã học tranh truyền thống Trung Quốc, hoa điểu ngư trùng, lối vẽ công bút tỉ mỉ chau chuốt, không gì không tờ giấy Tuyên Thành xuống, rót lọ mực ra, chuẩn bị tốt màu vẽ và một ít nước, lấy cây bút mềm trên giá bút xuống, lôi một tập báo từ trong ngăn kéo ra, cô rất ít khi tạo cấu tứ cho tác phẩm của mình, phần lớn mọi khi đều như bây giờ, xem sách tranh hoặc vẽ theo mẫu, đơn giản đến mức không cần tốn một chút suy nghĩ, trong cuộc sống hàng ngày, chút thú vui nho nhỏ ấy đối với cô có ít còn hơn xong tranh đặt bút xuống, sau đó lấy ra một con dấu bằng đá vàng hình chữ nhật, mặt đá nhẵn bóng thể hiện con dấu bằng đá này đã được ngắm ngía không biết bao nhiêu năm, trên mặt khắc bốn chữ triện, sau khi ấn xong cô chăm chú nhìn vài chữ kia, ước chừng nhìn lâu hơn nửa khi làm khô bức tranh, cô úp ngược tờ giấy lại, trộn hồ đặc với nước tạo thành một hỗn hợp loãng, lấy chổi lông quét hồ dính, phết nhiều ở mặt sau bức tranh, nhìn từng vết thấm ướt trên tờ giấy Tuyên Thành, giống như đang ngâm trong biển ý khi quét đều toàn bộ lại mang ra hong khô, sau đó lấy tranh cuộn có hai đầu ấn, lấy tè trung gian bức tranh quét ướt mặt sau, tỉ mỉ từng chút từng chút một phết cái chổi khô ra, nhẹ nhàng chậm rãi quét từ trên xuống dưới, từ đường trung tuyến sang hai bên, chỉ có làm như vậy mới có thể làm bức tranh sau khi đã hong khô mặt ngoài trơn nhẵn không dấu tích, không làm xuất hiện bọt đến giữa trưa thì đã khô một đầu bức tranh chậm rãi thu xuống, sau khi cuộn xong lấy giấy dầu quấn vài vòng, đóng kín, để vào cái bình Thanh Hoa Mai cao nửa người cạnh bàn học, bên cạnh còn có hai bình đựng tranh to giống nhau như đúc, bên trong đã có hơn trăm bức tranh cuộn cô trước nay chưa bao giờ bỏ khi ăn xong cơm trưa cô như thường vẫn đến Thiển Vũ, lần này đến trước 10 phút, không chờ Chiếm Nam Huyền, tự mình vào thang máy nhân viên lên văn phút sau Chiếm Nam Huyền cũng đến, vừa nói chuyện điện thoại vừa đi về phía phòng làm việc của mình, sắc mặt dịu dàng hiếm thấy, chú tâm đến mức khi đi qua bàn cô cũng không để ý cô đã ở đây, cho đến khi đẩy cửa vào văn phòng một lúc mới nhận ra điều gì, đi vòng lại, gõ gõ lên mặt bàn Noãn im lặng theo sát phía sau anh đi vào, nghe thấy tiếng anh nói hơi tức giận”Cô giúp việc nói hôm qua khuỷu tay em bị trầy da, tại sao lại không cẩn thận như vậy?”Dường như bên kia đáp lại gì đó, anh nhíu mày”Về sau những động tác nguy hiểm như vậy bảo đóng thế làm, đừng để anh lo lắng.”Giọng điệu trách cứ nhưng lại mang theo sự xót xa lộ ra một chút yêu Noãn bước chậm lại, nhìn anh đi đến phía sau bàn làm việc, trước khi anh quay người lại cô cụp mắt ngồi vào chiếc ghế da, không biết bên kia còn nói cái gì, tâm trạng anh vô cùng tốt cười cười”Vậy được rồi, ngoan một chút, hai ngày nữa anh đến Rome đón em.”Cứ ôn tồn như vậy một lúc, anh cuối cùng mới cúp điện Noãn lúc này mới đi đến trước bàn, cách chiếc bàn gỗ thô rộng rãi hai mét, tầm mắt của cô dừng lại trên mép bàn đối diện.“Làm sao vậy?” Anh hỏi.“Hả?” Cô khó hiểu ngẩng đầu lên, đột nhiên bắt gặp con ngươi chưa hết ý cười của anh, thái độ kia thân thiết như có như không, lại giống như đôi mắt lạnh cách muôn ngàn núi trở chăm chú nhìn cô, không muốn xác định, con ngươi cô lập tức dời đi chỗ miệng khẽ cong, anh nói”Cô không sao chứ, thế nào lại giống như đang hốt hoảng vậy?”“Anh tìm tôi có việc?” Cô hỏi không lên tiếng, một lúc sau, đột nhiên nói”Cô đã khóc mấy lần?”“Tại sao lại hỏi cái này.”“Trả lời tôi.”Cô lưỡng lự một chút”Một hai lần đi, tôi cũng không nhớ rõ.”“Lúc nào?”Cô nhíu mày, giọng nói có chút khàn khàn”Tôi không muốn nói.”“Ôn Nhu nói, tối hôm đó là lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy cô khóc.”Đáy lòng kia do tất cả những dây thần kinh trong cơ thể quấn quít tạo thành, sợi dây cung đau đớn mười năm cũng không thể bị chạm đến, tại thời khắc này, bỗng nhiên bị chặt mở mắt ra, lạnh nhạt nhìn anh, sự xa cách đến mức khoảng cách xa lạ hai mét giữa cô và anh giống như hai thế âm dương không thể vượt qua, con ngươi ẩn chứa sự khó chịu, trên mặt dường như lộ ra một nụ cười lạnh hoàn toàn không hợp với hình tượng thanh nhã nhiều năm”Anh cho rằng tôi khóc là vì anh?”Miệng anh cong lên thành một vòng cung”Chẳng lẽ—-không phải?”“Tin tôi đi, dù cho có xếp hàng đến hệ ngân hà cũng không đến lượt anh.”Chiếm Nam Huyền không tức giận trái lại còn cười, chỉ là nụ cười sáng lạn trên môi kia không hợp chút nào với con ngươi lạnh băng”Điều ấy tôi tin là thật, vị trí đầu tiên trong lòng cô mãi mãi là Chu Lâm Lộ? Vì thế cho nên dù thế nào cô cũng sẽ không mở miệng với tôi? Cho dù có chuyện gì cô mãi mãi vẫn chỉ đi tìm hắn, có đúng như vậy không?”Cô nghẹn cứng lại”Tôi không hiểu ý anh.”“Cô không hiểu, anh lạnh lùng cười nhạo”Không phải là cô bảo Chu Lâm Lộ thu nhận Quách Như Khiêm sao? Ôn Noãn, cô càng ngày càng giỏi.”Cô mất tự nhiên quay đầu đi chỗ khác”Quách Như Khiêm có phần tham gia vào dự án kia, sau này khi Đại Trung thực hiện cũng cần nhân công, chuyện của bọn họ đâu liên quan gì tới tôi?”“Cô còn nói dối tôi? Cô thông cảm cho bọn họ, cô không muốn đuổi cùng giết tận, có thể! Nhưng tại sao không nói trực tiếp với tôi? Cô còn chưa mở miệng đã chắc chắn tôi không đồng ý? Hay là cô thà đối địch với tôi còn hơn thiếu tôi nửa điểm ân tình? Cô cứ như vậy không muốn có bất kì gút mắc gì với tôi?”Cô cắn môi, không nói một gương mặt trốn tránh của cô không có bất kì một ý định giải thích nào, sự cáu giận lạnh lẽo phút chốc từ ngực lan lên tận trên, anh cắn chặt môi chuyển dời tầm mắt, hai người vẫn không nhúc nhích, trong không gian rộng rãi yên lặng không tiếng động, vài phút sau anh đứng dậy khỏi ghế da, đột nhiên cầm lấy tập hồ sơ to đùng trên mặt bàn ném thẳng về phía cửa kính, trong tiếng “Bốp” vang lên anh cầm lấy chìa khóa xe bỏ đi. Chờ đợi tình yêu đến khi gần buông xuôi thì người yêu lại quay lại. Anh giăng sẵn cạm bẫy để cô bước vào, từng bước trả thù vì những tổn thương đã gây ra cho anh. Có lẽ ít ai lại không muốn biết một nhân vật lại hơi khó hiểu như vậy. Review truyện Huyền của Ôn Noãn chính xác là có một kiểu người yêu nhưng khiến người yêu phải đau khổ mới chịu. Tác giả An Ninh Thể loại Ngôn tình, ngược, sủng Trạng thái Full – Tóm tắt cốt truyện Huyền của Ôn Noãn Chiếm Nam Huyền yêu Ôn Noãn 3 năm từ lúc họ còn nhỏ. Đó có thể gọi là tình yêu bọ xít nhưng vô cùng sâu đậm và không thể nào quên. Nhưng Ôn Noãn vì nỗi dằn vặt vì chị gái cũng yêu Nam Huyền, cha bị mất trong tai nạn máy bay khiến cô bị suy sụp. Cô quyết định chia tay Nam Huyền không chút mảy may, sang Anh sinh sống. Chiếm Nam Huyền hận cô, anh dùng 7 năm chờ đợi để xây dựng đế chế cho riêng mình, khi cô trở về anh càng hận cô hơn, kết hôn với người khác để trả thù, hành hạ cô mỗi ngày. Nhưng anh đâu biết rằng cô cũng yêu anh nhiều hơn như vậy. Cuối cùng mọi chuyện cũng đã được hóa giải, hai người trở về bên nhau hạnh phúc. – Cả đời để dành chỉ yêu một người, dằn vặt nỗi đau không dứt Review truyện Huyền của Ôn Noãn về câu chuyện 10 năm trước, Nam Huyền yêu Ôn Noãn. Lúc đó anh 16 còn cô mới 13 tuổi. Tình yêu của họ cứ trong sáng, êm đềm trôi qua như vậy nếu như không có một ngày Ôn Noãn đã có quyết định không sáng suốt, chia tay anh. Họ đã yêu nhau 3 năm. Nam Huyền là bạn học của Ôn Nhu, chị gái của Ôn Noãn. Bạc Nhất Tâm là bạn học của Ôn Noãn và cũng yêu Nam Huyền. Một lần chị gái Ôn Nhu say rượu, mượn rượu tỏ tình thì Ôn Noãn mới biết hóa ra bấy lâu nay chị gái cô cũng yêu Nam Huyền. Một cô bé 18 tuổi còn rất thơ ngây đã tự dằn vặt mình đau khổ, giữa tình yêu và người thân thì cuối cùng cô đã chọn người thân. Cô quyết định chia tay Nam Huyền vì không thể vui vẻ bên anh khi chị mình lại đau khổ như vậy. Chiếm Nam Huyền không biết điều đó. Anh tìm mọi cách để kéo cô trở về bên mình nhưng bực tức khi thấy cô qua lại với Chu Lâm Lộ một tên đại gia. Anh thề mình sẽ giàu hơn hắn để cô phải tự bước về phía mình, anh chọn yêu Bạc Nhất Tâm để trả thù. Nào ai ngờ rằng cả hai người bọn họ lại cứ tự làm khổ nhau, tự gian dối tình cảm của chính mình. Nút thắt mở ra khi hai ông cảm thấy các con đang sa sút vì chuyện tình yêu đã quyết định từ nước ngoài trở về nhưng đều bị tai nạn. Lúc ấy, chị gái Ôn Nhu biết được vì mình mà Ôn Noãn mới chia tay Nam Huyền nên đã nghĩ quẩn cắt tay tự sát may nhờ có Chu Lâm Lộ cứu sống kịp thời. Cha mất, chị gái tự tử đã bủa vây lấy trái tim nhỏ bé của Ôn Noãn, cô quyết định cùng với Chu Lâm Lộ đi du học. Cả cô và Nam Huyền đều gặm nhấm nỗi đau của mình, nhớ thương nhau mà không chịu thổ lộ ra. Chính quãng thời gian đó Nam Huyền đã xây dựng sự nghiệp của riêng mình, khiến ai ai cũng phải ngưỡng mộ. Anh vẫn đang chờ cô quay về, anh giăng sẵn bẫy để đợi cô sa lưới. Quả đúng vậy. Ôn Noãn trở về với trái tim vẫn còn tổn thương, Nam Huyền lại càng đâm thêm nhiều nhát dao vào trái tim ấy, anh làm tổn thương cô, rồi lại yêu mến chiều chuộng cô, rồi trốn tránh, rồi xuất hiện cùng Bạc Nhất Tâm bước vào thánh đường cử hành hôn lễ. Anh muốn chứng minh điều gì. Anh muốn cho cô thấy cuộc đời anh không phải thích đến thì đến, thích đi thì đi, cô cần học cách quý trọng anh, hơn hết, cô phải nếm đủ mọi nỗi đau anh từng trải qua. Họ cứ tự dằn vặt mình như chưa có hồi dứt. – Dám yêu dám hận “vĩnh viễn là Huyền của em” Ôn Noãn và Nam Huyền cứ thể làm khổ nhau, chìm trong yêu yêu hận hận, vui vui buồn buồn, nước mắt khổ đau cùng nụ cười giả dối. Review truyện Huyền của Ôn Noãn, tác giả An Ninh đã xây dựng một nam chính yêu vô cùng quá đáng. Anh dám cài cả con chip vào sợi dây chuyền mặt đá khắc con dấu “Huyền của Ôn Noãn” tặng cô. Anh biết rằng cô sẽ không bao giờ tháo nó ra, mọi nhất cử nhất động đều báo về điện thoại anh bất cứ cô ở nơi đâu. Anh chính là người hiểu cô nhất, yêu cô nhất nên mới tự tin trả thù như vậy. Review truyện Huyền của Ôn Noãn không hiểu cô yêu anh rất nhiều nhưng vì cô mà anh cũng không thể dừng lại hành động của mình, dù thời gian có quay trở lại anh vẫn sẽ làm như vậy. Ôn Noãn thì sao. Cô đã sai lầm, sai ngay từ đầu, ích kỷ và áp đặt suy nghĩ của mình lên Nam Huyền. Cô đã vứt bỏ anh dễ dàng qua bao năm, ngoảnh lại mới nhận ra cái cô vứt bỏ không chỉ là tình cảm, là con người, mà là trái tim vẫn ấm áp biết nảy lên từng nhịp đập bồi hồi. Chỉ đến khi hận anh kết hôn với người khác cô mới nhận ra đau đớn nhường nào vậy mà vẫn không thể lãng quên. Cuộc chiến tình yêu của hai người không có ai thắng mà đều thất bại. Cả hai mất 10 năm để tin tình yêu của họ sâu đậm đến nhường nào. Tổng kết Review truyện Huyền của Ôn Noãn cứ xoáy vào cuộc chiến của hai người tự làm khổ nhau. Nhiều khi đọc giả phải quay mòng mòng khi An Ninh cứ tiếp tục đào sâu như vậy. Nhưng may mắn cuối cùng họ cũng dừng lại hay nói đúng hơn tác giả chắc cũng mệt mỏi rồi nên đã cho một cái kết HE xứng đáng cho từng nhân vật. Tác giả đã đi sâu khai thác tâm lý nhân vật rất xuất sắc. Nhất là những màn yêu hận với nhau, tình yêu mất đi lý trí của các nhân vật. Truyện ngược mới hầu hết đều là ngược tâm cả nam và nữ không có cảnh ngược thân nên không cớ gì lại bỏ qua một chuyện hay như vậy. Đặc biệt sau bao cảnh gương vỡ, tan nát thì cuối cùng vẫn khép lại với kết thúc có hậu.

huyền của on noãn truyện